"Sao cơ? Ông nói không có camera nào ở sân bay quay được nghi phạm?!" Trung tâm quản lý sân bay, Sato Miwako kêu lên kinh ngạc.
"Sao lại thế? Cuộc gọi tố giác mà chúng tôi nhận được đều nói đã nhìn thấy một kẻ trông giống nghi phạm ở cửa C mà!"
Người đàn ông trung niên bụng phệ lau mồ hôi bất lực giải thích: "Cái camera ở cửa C mà các cô nói bị hỏng rồi. Mặc dù hiếm khi xảy ra thật nhưng thỉnh thoảng cũng có.
Tôi đã xem hết các camera khác mà cũng không thấy người đàn ông tóc bạc mà các cô bảo.... Mọi người chắc chắn là người đó từng xuất hiện ở sân bay của chúng tôi chứ?"
Người đàn ông trung niên tên Ishida Taishi, là một quản lý cấp trung của sân bay. Bởi vì cấp trên bận rộn nên ông ta mới bị đẩy ra tiếp đón cảnh sát.... Nói đúng hơn thì là, hễ gặp chuyện phiền phức kiểu này mọi người sẽ tự động đẩy cho ông giải quyết.
"Gì hả?! Tối qua có tới năm, sáu người cùng gọi điện báo nhìn thấy nghi phạm ở đây, chẳng lẽ tôi lại lấy chuyện này ra lừa các ông chắc?!" Sato Miwako tức điên, "Đây là tội phạm bị truy nã cực kỳ nguy hiểm đấy! Xin các ông hợp tác đàng hoàng cho!"
"Tôi biết, tôi biết chứ. Tôi cũng đâu có muốn không hợp tác, chỉ là mấy cái camera đó hỏng thật rồi, còn những cái khác thì lại không quay được người mà cô nói." Người đàn ông trung niên thở dài.
"Thế camera trên máy bay thì sao? Máy bay mà hắn đi chắc phải quay được mặt chứ?" Hết cách, Sato Miwako chỉ đành lui một bước.
"Cái này thì, một ngày ở sân bay đón nhiều chuyến lắm.... Hơn nữa camera trên máy bay đều do các hãng hàng không tự quản lý. Trừ khi các cô cung cấp được số hiệu chuyến bay hay danh sách khách hàng cụ thể thì e là chúng tôi cũng khó mà lọc từng cái một." Người đàn ông trung niên tỏ vẻ khó xử.
"Người dân báo tin vào khoảng 7 rưỡi tối, các ông chỉ cần lọc ra những chuyến hạ cánh trước một tiếng đổ về là được chứ gì?!" Sato Miwako nghiến răng, "Khung giờ cụ thể thế này thì cùng lắm cũng chỉ hai mươi chuyến chứ mấy?!"
"Thôi thôi, thanh tra Sato bình tĩnh nào." Thấy cô sắp bùng nổ, Takagi Wataru vội đứng ra xoa dịu.
Sau đó anh quay sang nói với quản lý: "Ông Ishida, mong ông phối hợp giúp cho. Tôi vừa gọi điện xin chỉ thị của cấp trên rồi, chậm nhất là hai tiếng nữa sẽ có văn bản gửi xuống đây. Đã vậy chi bằng chúng ta giải quyết xong cho sớm, đỡ phải làm lỡ dở công việc của mọi người."
Người đàn ông trung niên thở dài: "Không phải tôi không muốn giúp các anh, chỉ là chuyện này quy trình có hơi phức tạp. Nếu chưa được cấp trên cho phép thì tôi cũng khó triển khai.... Thế này đi, hai vị cứ đi ăn trưa trước, khi nào có lệnh xuống thì tôi sẽ liên lạc ngay."
Đối phương mềm cứng đều không ăn, xem ra đúng là hết cách thật rồi. Sato Miwako và Takagi Wataru chỉ đành để lại số điện thoại rồi ra nhà hàng ở sân bay ngồi đợi.
Tiễn hai người đi xong, người đàn ông trung niên quay đầu đi về phía phòng giám sát. Dọc đường, nhân viên sân bay nào thấy ông ta cũng đều chủ động chào hỏi, có vẻ như rất được lòng mọi người.
Lúc đi ngang qua quán cafe, ông ta còn tiện tay mua hai cốc.
Khoảng chừng mười phút sau, người đàn ông đã tới phòng giám sát. Bên trong có hai nhân viên đang làm việc, thấy ông, họ đều nhiệt tình chào hỏi.
"Anh Ishida lại đến giám sát công việc đấy à?" Một người trong đó cười trêu, "Hôm nay tới sớm hơn mọi khi đấy!"
Người đàn ông trung niên cười ngại: "Chiều nay bận chút việc nên phải tranh thủ qua sớm.... À này, cà phê cho hai cậu, tôi vừa mới mua xong."
"Ối dà, cái này là cafe của quán ngon nhất sân bay đúng không? Lại để anh phải tốn kém rồi, cảm ơn nhiều nhé!" Hai người nhận lấy cốc cà phê, không chút đề phòng uống ngon lành.
Cả sân bay ai cũng biết Ishida Taishi không những hiền lành mà còn rất hào phóng, thường xuyên mời mọi người uống trà chiều ăn khuya. Một vài quản lý cấp cao thì ngấm ngầm cười nhạo ông ta lãng phí thời gian tiền bạc vào nhân viên cấp dưới, bảo rằng nếu đem cái tâm ấy đi nịnh nọt cấp trên thì chắc đã thăng tiến lâu rồi. Trong khi đó, đại đa số nhân viên đều rất quý mến vị quản lý tốt bụng này.
Đưa cà phê cho hai người xong, Ishida Taishi tìm một chỗ ngồi xuống: "Camera bị hỏng ở cửa C vẫn chưa sửa xong à?"
"Đã cử người đi sửa rồi, không hiểu sao camera sân bay mình cứ hỏng suốt." Nhân viên giám sát nhấp một ngụm cà phê, "Mang tiếng cơ sở hạ tầng cấp quốc gia mà sao không mua loại xịn chút được nhỉ?"
"Có khi bị cái vị mới nhậm chức kia nuốt mất rồi." Một người khác lầm bầm bất mãn, "Cứ th*m nh*ng như thế thì sớm muộn gì đất nước này cũng...."
"Này!" Người kia ngắt lời, đánh mắt ra hiệu qua chỗ Ishida Taishi.
Ishida Taishi vẫn đang chăm chú nhìn màn hình như không nghe thấy gì, hai nhân viên thầm thở phào nhẹ nhõm.
Không bao lâu sau, một nhân viên giám sát đứng bật dậy: "Chết rồi, tự nhiên mắc quá. Trông hộ tí nhé Yamano!"
Dứt lời liền vội vã rời đi.
Được một lúc thì nhân viên giám sát còn lại cũng đứng dậy, lúng túng nhìn Ishida Taishi: "Ngại quá anh Ishida, không hiểu sao tôi cũng mắc nữa, phải đi giải quyết đây. Anh ngồi trông giúp một lát nhé!"
Ishida Taishi nở nụ cười hiền hoà: "Không sao đâu, cậu cứ đi đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!