[ Xát thủ liên hoàn [3]: Tôi làm được rồi! ]
Lúc gửi đi dòng tin nhắn ấy, Số 3 đang đứng trước cửa biệt thự vẫy tay chào tạm biệt Đội thám tử nhí và Okiya Subaru.
Cậu phải dùng hết sức bình sinh mới không bật khóc thành tiếng, nhưng dù vậy hai mắt vẫn long lanh ngấn lệ.
Cảm động! Cảm động quá huhu! Cậu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ giao chứng cứ ra ngoài rồi, cậu không phải là gánh nặng cho mọi người nữa!
Hanada! Lớp trưởng! Lớp phó! Học uỷ và Số 21 đã khuất cùng các thầy cô ở thế giới bên kia ơi! Mọi người có thấy không?! Cậu thật sự làm được rồi! Cậu không cần phải đóng giả thành Gin mà vẫn có thể tự hoàn thành màn diễn!
Cậu đã hoàn thành màn biểu diễn này một mình đó QAQ!
Thanh niên tóc vàng đóng cổng sắt lại, xoay người dùng tay áo lau khoé mắt, trong đầu hồi tưởng những chuyện vừa rồi........
"Nếu các em không chê thì cứ hái một ít mang về nhé, coi như đây là quà cảm ơn vì đã nhặt vòng tay và băng bó giúp tôi." Thanh niên tóc vàng nhẹ giọng nói, "Lát nữa tôi sẽ gói lại cho, các em có thể đem tặng người thân hoặc bạn bè."
"Thật ạ? Cảm ơn anh Makino!" Yoshida Ayumi cười rạng rỡ.
"Chúng ta đi luôn bây giờ sao ạ?" Tsuburaya Mitsuhiko hào hứng hỏi.
Số 3 nhìn thoáng qua Okiya Subaru đang quét dọn mảnh vỡ rồi lắc đầu: "Phải đợi anh Okiya đi cùng nữa."
"Ôi, không cần đợi tôi đâu." Thanh niên mắt híp cầm chổi nghiêng đầu cười: "Tôi chờ ở đây thôi cũng được."
Số 3 mặc dù trông có vẻ lơ ngơ, nhưng lúc cần thì lại đặc biệt cảnh giác. Cậu nhìn chằm chằm Okiya Subaru, kiên quyết nói: "Không đâu! Sao tôi có thể để khách ở lại một mình được!"
Tên này là Akai Shuichi đấy, lỡ hắn lẻn lên tầng hai thì sao? Cậu phải giữ hắn trong tầm mắt thì mới yên tâm!
Okiya Subaru cũng không cố chấp, chỉ mỉm cười hiền hoà: "Vậy thì mọi người ngồi đợi chút nhé."
Thực ra Akai Shuichi cũng không nghĩ mình sẽ được ở lại một mình, anh chỉ tiện miệng thăm dò thử thôi. Dù sao thì đến cả người bình thường cũng chẳng ai muốn để khách lạ rời khỏi tầm mắt, huống hồ là người đang che giấu bí mật.
Thậm chí bí mật ấy lại còn liên quan đến 'vị khách' này nữa. Thanh niên mắt híp lỡ đãng nghĩ thầm.
"Thế thì trong lúc chờ anh Okiya, các em cứ ăn bánh trước nhé?" Số 3 nhìn số bánh đã bị Kojima Genta xử lý hết hai phần ba trên bàn.
"Dạ~!" Đội thám tử nhí đồng thanh giơ tay.
Chừng mười mấy phút sau, bánh trên bàn đã bị quét sạch không còn mảnh vụn. Okiya Subaru cũng đã dọn dẹp xong chiếc lọ hoa vỡ, đang ngồi uống trà trên sofa.
"Mọi người ăn xong rồi nhỉ, vậy giờ chúng ta cùng ra nhà kính đi?" Thanh niên tóc vàng thử hỏi.
Okiya Subaru mỉm cười đặt chén trà xuống: "Đáng mong chờ quá."
Đội thám tử nhí đương nhiên không có ý kiến, cả ba hào hứng đứng dậy.
Số 3 thở phào nhẹ nhõm, cố nén nôn nóng đưa tay làm động tác mời: "Nhà kính ở vườn phía sau, phải vòng qua sân trước mới đến, mọi người đi theo tôi."
Nói xong liền dẫn mọi người rời khỏi phòng khách, khi ra còn cẩn thận đóng cửa chính lại, lấy cớ là: "Gần đây khu vực này nhiều trộm cắp lắm, để toang cửa thế thì hơi nguy hiểm."
Ayumi quay đầu hỏi Mitsuhiko: "Cậu có nghe được gì không?"
Mitsuhiko ngẫm nghĩ: "Hình như tớ có nghe qua rồi. Nhưng tỉ lệ tội phạm của khu Beika nhiều đó giờ mà, có xảy ra đột nhập trộm cắp thì cũng không phải chuyện lạ. Nên là cứ cẩn thận chút vẫn hơn, như anh Makino đóng cửa vậy mới an toàn nè."
Thanh niên tóc vàng gật đầu: "Đúng đó, thế giới này nguy hiểm lắm! Kẻ xấu có viết chữ 'Người xấu' lên mặt đâu, có khi mấy kẻ đang cười nói vui vẻ với các em lại đang lên kế hoạch giết người trong đầu đấy!"
Nói trắng ra thế cơ à, đang tin chắc rằng mình sẽ không bị phát hiện sao? Okiya Subaru đi phía sau mặt không biểu cảm.
Mấy vụ án phạm tội thì Đội thám tử nhí rành lắm, thế là tụi nhóc liền ríu rít kể cho thanh niên tóc vàng những vụ mà mình từng gặp, làm cậu nghe mà trầm trồ không ngớt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!