Đã tới đại thọ 90 tuổi của Bùi Tuyên.
Đào Tây Hữu thu xếp đặt cho ông chiếc bánh kem 3 tầng to cao, gần như toàn bộ thân thích dòng nhánh họ Bùi đều tụ tập đông đủ tại nhà chính để cùng chúc thọ ông cụ, tưng bừng nhộn nhịp.
Sảnh phòng khách sáng rực đèn đóm, tiếng trò chuyện sôi nổi, khung cảnh rộn ràng rất hiếm gặp ở nhà họ Bùi những năm nay.
Ông cụ được đẩy ra chính giữa giống đấng quân vương xưa cũ, oai nghiêm song đơn độc. Đào Tây Hữu cắt một miếng bánh nhỏ, cầm dĩa cẩn thận giơ lên sát mép cho ông.
"Ông nội, nể mặt thử xem sao ạ?" Đào Tây Hữu hơi cúi người, giọng nói lọt vào tai Bùi Tuyên rõ rệt.
Bùi Tuyên cau mày, miễn cưỡng há miệng, ông nếm hai miếng, lớp da loang lổ đồi mồi trên gương mặt nhúc nhích, ngay sau đó ông cụ vô tình chê bai: "Ngọt khé lên được!"
Đào Tây Hữu hoàn toàn không để bụng, thậm chí còn toét miệng cười, tiện tay lấy khăn giấy lau vết kem bơ dính ở khóe miệng cho ông cụ vô cùng tự nhiên.
Tính ra mấy năm nay Bùi Tuyên lại gần gũi với cậu hơn, cũng không biết có phải do đến tuổi nên suy nghĩ quan điểm thay đổi nhiều, Bùi Tuyên bắt đầu chán ngán vì Bùi Hạc Kinh cứ lạnh như băng, ngồi với nhau ngoài bàn bạc công việc ra chẳng nói được gì nữa.
Đào Tây Hữu khác hẳn, cậu luôn có thể bày đủ trò chọc giận làm Bùi Tuyên phải trợn mắt vểnh râu, tìm nhiều thứ mới mẻ hay ho về tặng cho ông cụ phấn khởi.
Ngoài miệng Bùi Tuyên hay hô hoán đòi tẩn cậu chứ chưa bao giờ ra tay thật, tất nhiên bản thân ông cụ cũng chả đứng nổi nữa.
"Ông thích không ông?" Bùi Tuyên không ăn được nhiều, Đào Tây Hữu đặt đĩa xuống, chuyển sang giành công.
Bùi Tuyên hừ một tiếng nghe không quá rõ, song gương mặt đầy nếp nhăn thì thư giãn hơn khi nãy, ánh đèn rọi vào mái tóc bạc phơ và mu bàn tay gầy đét đặt trên tay vịn xe lăn của ông, phác họa nên vẻ êm ả tuổi xế chiều chỉ thuộc về riêng ông giữa cảnh huyên náo ồn ã khắp sảnh.
Tầm 8 9 rưỡi tối là người già bắt đầu lim dim, khách khứa ra về dần, nhà chính yên tĩnh trở lại, Bùi Hạc Kinh đẩy xe lăn của Bùi Tuyên về phòng ông, Đào Tây Hữu đi theo bên cạnh.
Lúc người làm đỡ lấy xe lăn định đưa ông vào phòng thì Bùi Tuyên bất chợt mở mắt, chăm chú trông ra phía Bùi Hạc Kinh và Đào Tây Hữu đang đứng sóng vai kề sát.
Quãng thời gian 5 năm vùn vụt trôi qua. Cặp đôi ban đầu ông đánh giá là khấp khểnh nhất lại sánh bước bên nhau bền bỉ tới giờ. Dần dà Bùi Tuyên cũng nghĩ thoáng hơn, tình yêu thì đòi hỏi những khuôn sáo cứng nhắc ấy làm gì? Trai hay gái mà chẳng được, miễn dài lâu mới là đẹp.
"Sau này hai đứa." Bùi Tuyên nói rất chậm, nhưng nét mặt rất nghiêm túc, "Phải dìu dắt lẫn nhau, thông cảm cho nhau."
Bùi Hạc Kinh và Đào Tây Hữu trao đổi ánh mắt, thoáng sửng sốt, sau đó cùng gật đầu đáp lời: "Vâng ạ thưa ông."
Bùi Tuyên cứ như trút bỏ được mối tâm sự, giờ mới mệt nhọc xua tay ra hiệu cho cả hai về phòng.
"Vất vả quá, Hữu Hữu." Bùi Hạc Kinh ôm vòng lấy Đào Tây Hữu đi lên gác, ngón tay n*n b*p vai cậu.
"Phục vụ hết trẻ rồi phục vụ tiếp sang già, số em là cái số vất vả gì đây chứ, anh mà đánh mất người nội trợ hiền hậu như em thì chẳng hiểu anh xoay sở ra sao nữa!" Miệng phàn nàn nhưng mắt Đào Tây Hữu lại cười cong vút.
Nghe vậy Bùi Hạc Kinh chợt dừng chân, bất ngờ cúi xuống bế cậu lên gọn tênh. Anh nghiêng đầu, nụ hôn nóng ấm chạm vào trán Đào Tây Hữu, xong xuôi anh mới tiếp tục bước lên bậc thang: "Ừ, không có em thì anh chẳng biết xoay sở thế nào, nên phải ở cạnh anh mãi nhé."
Dù đã quen nhau ngần ấy năm, chứng kiến Bùi Hạc Kinh biểu cảm nghiêm chỉnh nói những câu này Đào Tây Hữu vẫn tự động đỏ bừng mặt, cậu giơ tay đấm vào ngực Bùi Hạc Kinh, "Sến súa mụ mị cả đầu!"
Mụ mị đầu óc còn nhẹ, lát sau Đào Tây Hữu mụ mị cả người luôn.
Cậu vịn vào vai Bùi Hạc Kinh, đến lúc mệt hết hơi ngất ngư thì thực sự chỉ muốn chửi thề, năm nay Bùi Hạc Kinh 32 tuổi rồi, có phải choai choai 23 tuổi đầu nữa đâu mà sao vẫn kinh hoàng vậy? Một tuần phải 3 4 lần, đơn vị tính bằng giờ, lắm khi thành phần trẻ trung hai mấy Đào Tây Hữu còn không cầm cự nổi với anh.
Đương nhiên mấy câu này Đào Tây Hữu chỉ dám làu bàu trong bụng, nhỡ miệng nói ra có mà chết dở, Bùi Hạc Kinh sẽ cảm thấy Đào Tây Hữu tưởng anh cạn đạn rồi, lại càng rèn luyện điên cuồng hơn trả bài nhiệt huyết hơn nhằm chứng minh bản thân…
"Đang nghĩ gì thế?" Bùi Hạc Kinh bất mãn bấu lấy cổ Đào Tây Hữu, cảm giác hơi hơi khó thở ập đến làm Đào Tây Hữu hoàn hồn ngay tắp lự.
"Đâu có đâu có, đấy là mắt em mất tiêu cự thôi!"
Bùi Hạc Kinh biết tỏng cậu nói dối chứ, anh không đáp lời mà cúi xuống hôn cậu thật sâu.
Dũng mãnh hơn nữa.
Năm nay Tiểu Hỉ đã chuẩn bị lên 6, vẫn cứ mũm mĩm đặc biệt xinh xắn, các bạn ở trường mẫu giáo đều thích chơi chung với cô bé.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!