Chương 7: Nói sao ta

Bất luận ra sao, tóm lại sự thật Đào Tây Hữu bay lên đầu cành đã lan rộng, hiệu quả tức thì, đem lại cho nhà họ Đào hàng loạt ích lợi.

Đầu tiên phải xét nhà máy sữa của gia đình, trước đó tình hình kinh doanh ngày một ảm đạm, chỉ miễn cưỡng duy trì sinh kế. Song gần đây cứ như làm phép, bỗng dưng có cả loạt đại lý lẫn nhà phân phối sỉ ùn ùn kéo đến, nhao nhao bày tỏ mong muốn hợp tác, ngày nào Đào Gia Vượng cũng bận rộn tối mắt tối mũi.

Dĩ nhiên việc đáng mừng nhất cứ phải là nhà họ Lý đã tạm dừng kế hoạch xem mắt của Lý Tuyết Đình, ngầm cho phép Lý Tuyết Đình và Đào Vĩ gặp gỡ nhau.

Song nhà họ Lý vẫn chưa tỏ thái độ rõ ràng về chuyện cả hai, chắc hẳn còn đang ở giai đoạn quan sát.

"Vậy đã tốt lắm rồi." Dạo này gặp toàn chuyện vui nên tinh thần Đào Gia Vượng phơi phới, mặt mũi hồng hào hẳn lên, chú bưng cốc giữ nhiệt thổi cho đỡ nóng, "Nhà họ Lý cũng đâu có ngốc."

Nếu họ Đào và họ Bùi kết hợp thật, chắc chắn họ Lý vô cùng sẵn lòng tranh thủ mối duyên giữa Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình để móc nối quan hệ, trước lợi ích tuyệt đối thì những việc nhỏ nhặt khác hoàn toàn không đáng bận tâm.

Nhưng tiền đề là Đào Tây Hữu phải đứng vững được bên cạnh Bùi Hạc Kinh đã.

"Đảm bảo." Tuy bản thân Đào Tây Hữu cũng mông lung nhưng cậu vẫn trưng ra vẻ đã tính toán chắc nịch nhằm tránh làm Đào Gia Vượng lo lắng, cong khóe môi tươi rói đầy đắc ý, "Đảm bảo vững chân luôn ba."

Trông con trai với mái đầu vàng hoe sáng rỡ, Đào Gia Vượng không nhịn được phải ngó nghiêng trên dưới, dù tính tình con út hơi "bắng nhắng bất kham" cơ mà xét cho cùng ngoại hình di truyền từ mẹ, lúc nó ngậm miệng vào thì cũng có giá trị thưởng thức thật.

Thấy biểu cảm ông bô ấp úng ngập ngừng, Đào Tây Hữu tưởng là Đào Gia Vượng vẫn chưa thấy an toàn hẳn, bèn đứng dậy vỗ vai ba mình, đùa trêu cực kì cợt nhả, "Yên tâm đi ông già."

"Lông bông láo toét!" Đào Gia Vượng giả vờ tức tối trừng mắt với cậu song khóe miệng thì không kìm được hơi hơi nhếch lên. Vậy mà chốc lát sau chú đã lại khẽ than: "Kể ra là do ba có lỗi với con…"

Dù là trước kia hay hiện giờ.

"Ôi thôi thôi ——" Đào Tây Hữu biết Đào Gia Vượng cứ áy náy trong lòng suốt, lập tức giơ ngón trỏ chặn trước miệng chú, "Được rồi được rồi, con đến văn phòng đây nhá."

Cửa hàng online của Đào Tây Hữu được cậu bắt đầu mở hồi học năm 3, vốn dĩ chỉ định thử nghiệm thôi mà cuối cùng doanh thu khá ổn. Tốt nghiệp xong cậu quyết định thuê hẳn văn phòng, mời thêm mấy nhân viên.

Sau khi cửa tiệm dần dà vào guồng thì ông chủ nhỏ Đào Tây Hữu thành ra rảnh rỗi, hàng ngày kiểm tra số liệu, chọn hàng mới, thi thoảng hứng lên thì thế chỗ chăm sóc khách hàng vài ca.

Mỗi tội cậu cứ toàn tán dóc với khách hàng, lan man mãi quên sạch đầu đuôi nên cô bé chăm sóc khách hàng không cho cậu động vào nữa.

4 giờ chiều Đào Tây Hữu mới ghé văn phòng, đăm đăm xem thông tin kho vận một hồi thì bỗng nhận được điện thoại từ Bùi Hạc Kinh.

Lại gọi đi "thị tẩm".

Chịu thôi, phi tử thì phải có ý thức tự giác của phi tử, kể cả là giả cũng cần sẵn sàng lên sàn diễn kịch bất cứ lúc nào.

Gần chập tối, gió chiều hiu hiu, chiếc xe chậm rãi tiến vào khu biệt thự khí thế hoành tráng thuộc về nhà họ Bùi.

Chẳng biết có phải nhờ tẩm bổ dinh dưỡng tài lộc không mà lá cây ở đây rụng ít hơn lá cây bên ngoài, màu sắc cũng tươi sáng hơn nữa.

Nắng chiều xuyên qua kẽ hở rọi những đốm sáng loang lổ lung lay, trải dọc con đường lớn bằng phẳng rộng rãi, sạch bong không một hạt bụi.

Dù đã ghé mấy lần liền thì lần nào nội tâm Đào Tây Hữu cũng phải lặp lại câu cảm khái, khu biệt thự họ Bùi này ngập mùi tiền thực sự…

Vốn dĩ đang tưởng Bùi Hạc Kinh đã chờ sẵn ở nhà rồi cơ, nào ngờ đến nơi xong người đầu tiên Đào Tây Hữu gặp lại là Bùi Tuyên.

Cậu hơi khựng lại, bước tới gần đứng vững rồi hơi co vai vào tư thế ngoan hiền, nhỏ giọng gọi "Ông Bùi ạ".

Màu nắng đỏ cam bao trùm cậu tựa ánh đèn hắt ấm áp, làm cả người Đào Tây Hữu phát sáng nhè nhẹ.

Bùi Tuyên cau mày thật chặt ngó chòng chọc bộ tóc vàng chói mắt của Đào Tây Hữu, thoáng bỉ bôi khó phát giác xẹt qua nơi đáy mắt, nhưng rồi ông cụ nhanh chóng dời tầm nhìn, tựa vào lưng ghế đằng sau, nâng chén trà lên lơ đãng hỏi Đào Tây Hữu, "Cậu làm công việc gì?"

"Cháu bán ít đồ lặt vặt ạ." Da đầu Đào Tây Hữu tê rần, cậu không tin Bùi Tuyên chưa điều tra mình.

Thực tế Bùi Tuyên chưa điều tra thật, mới chỉ tìm hiểu sơ lược tin tức về nhà họ Đào. Trong mắt ông ta thì dạng nhân vật tép riu thế này cũng chả chạy được đâu xa.

Vậy là Bùi Tuyên thờ ơ hỏi tiếp: "Bán cái gì đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!