Kết quả là đứt gánh giữa đường, bữa tối Đào Tây Hữu bận ấm ức không ăn được mấy, cả hai đang hôn cuồng nhiệt đắm say thì bụng cậu réo lên một tràng ùng ục ùng ục xé tan bầu không khí nồng nàn.
Mặt Đào Tây Hữu đỏ phừng phừng như quả đào chín nẫu, cậu nhắm tịt mắt lại giả chết, Bùi Hạc Kinh ngó cậu đăm đăm một hồi rồi thơm lên mí mắt run run của cậu, "Hữu Hữu, dậy đi mình ăn chút gì đã."
Dì đầu bếp nhanh nhẹn nấu bát mì thoăn thoắt, Đào Tây Hữu húp sùm sụp đánh chén thần tốc.
Bùi Hạc Kinh thì ngồi đối diện, chống khuỷu tay trên bàn, cằm gác ở lòng bàn tay, lẳng lặng ngắm cậu ăn.
"Không được." Ăn xong Đào Tây Hữu rút khăn giấy lau miệng, cuối cùng cũng tìm về lý trí, cậu bảo: "Sau này anh đừng quyến rũ tôi thế nữa, tôi còn nhỏ tuổi, nhẹ dạ cả tin."
"Tối nay đừng ngủ sofa." Có vẻ Bùi Hạc Kinh chẳng hề để bụng mà cũng chẳng sốt sắng, anh nói rất từ tốn: "Tôi biết lúc nào tôi chưa khôi phục trí nhớ thì lúc đó em còn thấy bấp bênh trong lòng, sẽ không chịu tin lời tôi. Nhưng trong giai đoạn này đừng ở xa tôi quá, được không?"
Chẹp, nghe cái câu này đi, thêm nốt vế "Tôi đảm bảo không làm gì em hết" thôi là thành trích dẫn trai đểu tiêu chuẩn không lẫn vào đâu được rồi.
Hờ, thiết nghĩ hẳn Bùi Tuyên cũng thấy chỉ cần khôi phục trí nhớ cái là Bùi Hạc Kinh sẽ đá văng cậu đi ngay y hệt lần trước, nên mới mắt nhắm mắt mở châm chước cho qua đấy nhỉ? Đào Tây Hữu nheo mắt ngẫm ngợi, "Chậc" một tiếng.
Tư bản ác ôn!
Đột nhiên một ý tưởng lóe lên trong não mở ra lối tư duy mới, cậu lập tức bĩu môi với vẻ dằn dỗi, "Nếu anh nhất quyết đòi thế… yêu đương thì bó tay cơ mà mình ngủ với nhau cũng được, gọi đơn giản là bạn ch*ch, anh có chịu không nào?"
Dứt lời, mặt mũi Bùi Hạc Kinh trầm trọng hẳn.
"Chẹp." Đào Tây Hữu hậm hực bảo: "Không chịu thì thôi vậy, đấy là tôi đánh giá năng lực nghiệp vụ của anh sung nhé chứ không tôi cũng chả ham đâu…"
"…Được."
Điều nằm ngoài dự đoán là Bùi Hạc Kinh lại đồng ý thật.
Đào Tây Hữu hớn hở nhướng mày cười hì hì, bưng cốc lên uống nước ra vẻ bình thản tỉnh bơ, chứ thực ra nội tâm đã toe toét nở hoa đầy gian ác.
Ai bảo ban đầu Bùi Hạc Kinh chơi khăm cậu, giờ mất trí nhớ còn chưa chịu để yên, vẫn cứ dụ dỗ quan tâm cậu, còn kêu thích cậu cơ…
Há há! Hổ không gầm lại tưởng Hello Kitty đó hả? Chờ Bùi Hạc Kinh khôi phục trí nhớ, nhận ra bản thân đâm đầu vào làm trai bao cho cậu thì không biết sẽ có cảm tưởng như nào đây há há há.
Nhưng rồi nhanh thôi, Đào Tây Hữu không cười nổi nữa.
Nhằm thể hiện năng lực nghiệp vụ, đêm hôm ấy bạn ch*ch họ Bùi bất chấp giờ giấc làm đến tận tảng sáng, vào việc thẳng băng tới nỗi chân cậu banh chành hai hàng, Đào Tây Hữu run rẩy nghĩ bụng giữa cơn hoảng hốt: Sao rõ ràng người mất trí nhớ không biết tí gì nữa rồi mà kĩ năng hôn hít giường chiếu vẫn điêu luyện như kiểu khắc vào tận xương thế?
Chẳng lẽ đây chính là năng khiếu trời ban trong truyền thuyết?
Sang hôm sau camera trong phòng cũng chưa bật, bác sĩ Lữ nhận định hiện tại không còn cần thiết phải tiến hành phân tích hành vi và ngôn ngữ của Bùi Hạc Kinh suốt 24/24 giờ.
"Bây giờ trừ trí nhớ chưa khôi phục ra thì còn lại cậu Bùi đã hoàn toàn bình thường rồi."
"Vậy cứ mặc hai đứa nó tằng tịu thế à?" Mí mắt Bùi Tuyên máy giật mấy cái rõ mạnh, sắc mặt kém vui.
Cháu trai ngoan của ông giỏi giang thật chứ, tối qua vừa mới nói thích trước mặt mình xong đã kịp rủ người ta lên giường ngay trong đêm, 9 giờ sáng trưng rồi cả hai đứa vẫn chưa dậy…
"Có nhu cầu là dấu hiệu tích cực." Bác sĩ Lữ khẽ giọng ậm ừ, hạ âm lượng thấp xuống, "Người trẻ mà ạ, nín nhịn mãi cũng sẽ hại sức khỏe."
Mí mắt Bùi Tuyên máy càng hăng hơn, ông cụ đã không ưa Đào Tây Hữu sẵn, xui xẻo làm sao Bùi Hạc Kinh lại gặp tai nạn… Thế thì cũng thôi, cùng lắm xem như nhà họ Bùi nợ nần ơn huệ Đào Tây Hữu.
Nhưng rồi sự việc lại cứ phải tiến triển đến độ Bùi Hạc Kinh bộc bạch tiếng lòng ngay trước mặt mọi người, suốt thời gian vừa qua Bùi Tuyên đã chứng kiến rất rõ, Đào Tây Hữu tuyệt nhiên không có bất cứ hành động nào quá đà, luôn cần cù chăm chỉ thực hiện đúng trách nhiệm chăm nom chỉ thi thoảng lén lút làm biếng, chính cái cọc là cháu trai nhà mình tự mọc chân chạy đi tìm trâu, ông còn nói được gì nữa?
Cũng không thể nào bất chấp phải trái trắng đen đuổi người ta khỏi nhà, với tình hình hiện giờ Đào Tây Hữu vẫn rất hữu dụng.
"Khôi phục nốt trí nhớ là ổn ngay." Thấy Bùi Tuyên nghẹn họng như hóc xương, mặt mũi sầm sì đen kịt, bác sĩ Lữ lật đật lôi câu đã lải nhải tái hồi trước đó ra trấn an.
Đúng, khôi phục nốt trí nhớ là ổn hết, đến lúc đấy đảm bảo Bùi Hạc Kinh sẽ ghét bỏ vô cùng tận, hốt Đào Tây Hữu đi ngay tức khắc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!