Cảm giác có sợi dây vô hình vừa giật một cái thật mạnh, lôi theo toàn bộ ánh mắt mọi người đồng loạt dồn cả vào Bùi Hạc Kinh, ai nấy đều chấn động sốc nặng.
"Anh bị điên à?!" Lần này bất kể thời gian địa điểm có phù hợp nữa không, Đào Tây Hữu hít hơi xuýt xoa, kéo căng tay áo Bùi Hạc Kinh kêu soạt, hạ giọng thật thấp cảnh cáo, "Anh nói nhăng nói cuội cái gì đấy, chẳng lẽ đâm xe hỏng não thật chắc, rút lại lời mau lên!"
Song Bùi Hạc Kinh chẳng hề dao động, vẫn ngang bướng nhìn Bùi Tuyên đăm đăm, thái độ đã quá rõ ràng.
—— Tôi thích Đào Tây Hữu, nên tôi không hài lòng với kết quả này.
Khớp ngón tay cằn cỗi của Bùi Tuyên bấu chặt lõm sâu xuống tay vịn sofa, nét mặt trầm trọng, lồng ngực phập phồng dồn dập nhanh hẳn. Bác Trịnh bên cạnh vội bưng cốc nước cho ông cụ nhấp môi hòa hoãn, nhỏ nhẹ khuyên nhủ, "Lão gia, bình tĩnh, giờ cậu ấy đang mất trí nhớ mà, không tính đâu ạ."
Bác sĩ Lữ cũng từng giải thích tương tự, hiện tại Bùi Hạc Kinh mất sạch trí nhớ, lại được Đào Tây Hữu chung sống sớm chiều chăm nom ân cần, nảy sinh đôi chút tình cảm là điều tất yếu, nhưng sẽ chỉ hạn chế trong giai đoạn mất trí nhớ thôi.
Một khi hồi phục trí nhớ là tình cảm tự khắc biến chuyển, mọi thứ diễn ra trong thời kì này đều tựa khói mây trôi ngang, không đáng bận tâm.
Nay đang đúng vào thời điểm mấu chốt thuộc quá trình tìm lại trí nhớ cho Bùi Hạc Kinh, phải tránh tuyệt đối việc gây k*ch th*ch đến anh, đề phòng sự cố phát sinh.
Nghĩ đến đây sắc mặt Bùi Tuyên dịu bớt, ông không tỏ thái độ về câu tuyên bố thích của Bùi Hạc Kinh mà chỉ hỏi: "Vậy cháu thấy nên xử lý kiểu gì?"
"Gửi ra nước ngoài rèn luyện đi." Bùi Hạc Kinh phán nhẹ tênh.
"Không được!!!" Bùi Sa Xuyên không tài nào ngờ được tình thế đang ba mặt một lời đột nhiên lại ngoặt thành thế này, khiếp hãi quên cả vết thương trên mặt, hai gối thay phiên nhau nhích lên mấy bước, nó gào khản cả giọng, "Cháu không ra nước ngoài đâu! Ông ơi cháu sai rồi ạ!"
Cũng không phải Bùi Sa Xuyên chuyện bé xé ra to, mà từ đầu nó đã không phải nhân vật trọng tâm ở nhà họ Bùi rồi, chỉ là cháu chắt dòng nhánh thôi, bố nó phấn đấu bao năm mới giúp nó được chia cho miếng bánh trong tập đoàn. Nhỡ bị đuổi ra nước ngoài lạ nước lạ cái chẳng quen biết ai, không lập nổi ít thành tích thì còn lâu mới mong có ngày quay về nhậm chức.
Nếu thật vậy là nhánh nhà nó sẽ hết hi vọng vớt vác kiếm chác, địa vị trong gia tộc càng thêm lung lay… Bùi Sa Xuyên không đủ sức gánh vác hậu quả ấy đâu.
"Đào Tây Hữu, tôi sai rồi Đào Tây Hữu!" Thấy Bùi Tuyên sừng sững kiên định, Bùi Sa Xuyên lại vẹo người quay qua nhận lỗi túa lua với Bùi Hạc Kinh Đào Tây Hữu, ngũ quan trên mặt nhăn nhúm rúm ró vào nhau, "Anh Hạc Kinh em không cố ý thật mà ạ! Anh tha cho em lần này đi, em không bao giờ dám tái phạm nữa!"
Đào Tây Hữu ngó điệu bộ lếch thếch của Bùi Sa Xuyên vẻ chê bai, bèn dời mắt đi hướng khác, Bùi Hạc Kinh thì vẫn lạnh lùng nhìn nó, hình dáng vô tình không khác gì đợt trước khi mất trí nhớ, anh thờ ơ bảo: "Mài giũa bớt cái nết, lúc nào ra dáng con người thì lúc ấy hẵng về."
Dòng nhánh nhà họ Bùi đông đảo, dù trên có nội quy chặt chẽ, trong có Bùi Tuyên nghiêm khắc thì vẫn chưa thể kiểm soát hết toàn thể thành viên, để lọt một vài trường hợp công tử bột suốt ngày núp bóng họ Bùi đi rêu rao ra oai, ham của háo sắc.
Bùi Sa Xuyên chính là một ví dụ, chẳng qua hồi trước nó còn tương đối giữ mồm giữ miệng, chưa tới mức quá ngứa mắt. Trước kia chưa gặp tai nạn thường Bùi Hạc Kinh cũng chẳng buồn so đo kì kèo với thể loại đấy, nhưng càng lơ đẹp lại càng dễ có kẻ từ từ lớn mật thêm, giống Bùi Sa Xuyên lần này tưởng Bùi Hạc Kinh mất trí nhớ rồi không còn nguy hiểm nữa, cứ phải cố đâm đầu vào chỗ chết cơ.
"Không đâu!" Bùi Sa Xuyên vẫn cố vùng vằng ăn vạ, "Em không đi, em còn phải theo anh Bùi Nguyên đi làm!"
Tiểu Trần được Bùi Hạc Kinh gật đầu ra hiệu, bèn bước lên quặp lấy hai cánh tay Bùi Sa Xuyên lôi ra ngoài.
Thủ phạm tru tréo khóc rống biến mất, cuối cùng căn phòng cũng yên tĩnh lại. Bùi Tuyên đằng hắng cổ họng, không nêu ý kiến về quyết định của Bùi Hạc Kinh, cũng không nổi cơn lôi đình trước câu nói thích vừa rồi Bùi Hạc Kinh thốt lên như Đào Tây Hữu tưởng tượng, mà chỉ lơ đãng dặn dò cả hai nhớ ngủ sớm rồi bỏ đi mất.
"Ông nội anh cũng điên nốt hả?" Chờ mọi người giải tán hết, Đào Tây Hữu mới ngờ vực bảo: "Chả phải ông cụ muốn sắp xếp cho anh cưới vợ sinh con đấy à? Với cả ông ý cay nhất là tôi, giờ nghe anh phát biểu cái câu chống đối ngược đời thế lại vẫn bình tĩnh được luôn?"
"Tôi sẽ không cưới vợ sinh con." Dứt lời bỗng Bùi Hạc Kinh thình lình nắm lấy tay Đào Tây Hữu, cứ thế đi thẳng lên tầng.
"Ơ đù anh bỏ tay ra!" Đào Tây Hữu giãy suốt dọc đường, "Anh làm gì đấy!"
"Không sợ." Bùi Hạc Kinh đáp tỉnh bơ như thể chẳng hề liên can: "Đã nói rồi."
"Nói cái của khỉ!" Đào Tây Hữu vừa cáu vừa bực, vào đến phòng là vội hất ra ngay, "Anh đừng lên cơn nữa đại thiếu gia, cái số thảo dân đây vốn lận đận sẵn rồi!"
"Hữu Hữu." Bùi Hạc Kinh cúi đầu nhìn cậu, con ngươi sâu thẳm, giọng còn hơi khàn khàn chưa dứt hẳn song lại nghiêm túc chưa từng có, "Những gì tôi nói là thật, thích em."
Đào Tây Hữu hãi hùng hối hả lùi bớt về sau, ánh nhìn phức tạp, đại não cậu đang hò hét đầy lý trí: Không tin được đâu! Đây là Bùi Hạc Kinh mất trí nhớ, cái thích trong miệng đối phương cũng chỉ là giấc mơ thôi, một khi tỉnh dậy sẽ vỡ tan tành tro bụi!
Nhưng trông thấy cái bóng quạnh quẽ từ hàng mi rũ thấp của Bùi Hạc Kinh hắt xuống dưới mắt, trông thủy triều ngày xuân trào dâng lấp ló giữa đôi con ngươi ấy, cả người Đào Tây Hữu cứ chầm chậm bị cuốn trôi theo xoáy nước đan xen thoắt lạnh thoắt nóng, khiến cậu chẳng thể nào nhúc nhích.
Yết hầu chợt chuyển động nuốt xuống, dường như Đào Tây Hữu nghe có thứ gì đó trong mình đang rã dần, giống âm thanh xôn xao chợt rộ lên khi gió xuân ấm áp thổi qua những chồi non xanh biếc đầu cành.
"Bịp bợm vừa thôi." Đào Tây Hữu từ từ lui tiếp một bước, móng tay c*m v** lòng bàn tay, cậu cắn răng đáp: "Bây giờ thì anh thích đấy, chờ anh khỏe xong là tất thảy đều…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!