Chương 48: Cậu là gì của tôi

Đúng như Đào Tây Hữu đoán, nội dung trong giấc mơ của Bùi Hạc Kinh đều tồn tại thật, đây là dấu hiệu cho thấy trí nhớ của anh đang từ từ khôi phục.

"Trí nhớ thời kì đầu sẽ ưu tiên quay lại trước." Bác sĩ Lữ khẽ mỉm cười, vừa ghi chép vừa báo cáo với Bùi Tuyên: "Đây là tín hiệu hồi phục quan trọng, tình hình cậu Hạc Kinh khả quan hơn nhiều so với chúng tôi dự kiến."

Bùi Tuyên không thể hiện ra mặt song ngũ quan thả lỏng rõ rệt, ngay sau đó ông hỏi: "Phải bao lâu nữa mới khôi phục hoàn toàn?"

"Cái này thì…" Bác sĩ Lữ khựng lại, giải thích: "Đại não con người cực kì phức tạp, trước mắt chưa thể tính toán chính xác thời gian hồi phục, có trường hợp vài tháng mà cũng có trường hợp phải vài năm. Nhưng dựa theo tình hình hiện tại của cậu Hạc Kinh, miễn không gặp yếu tố bất ngờ thì cá nhân tôi nghiêng về khả năng là trong vòng nửa năm nữa thôi."

Nửa năm à, thực ra cũng không lâu lắm.

Đào Tây Hữu đứng bên cạnh, nghe hết lời bác sĩ Lữ, ngoài mừng rỡ thì còn có thoáng hụt hẫng vụt qua rồi tan biến rất nhanh.

Lúc quay trở về phòng, thấy Bùi Hạc Kinh đang hí hoáy táy máy học dùng điện thoại thử chuyển tiền cho cậu thì thoáng hụt hẫng ấy vọt lên tới đỉnh điểm.

"Tôi muốn chuyển tiền cho cậu." Bùi Hạc Kinh nói: "Mua đồ chơi cho Tiểu Hỉ."

Tiểu Hỉ là con gái của Đào Vĩ và Lý Tuyết Đình, giờ đã trắng trẻo mập mạp lắm rồi, ngày nào Đào Tây Hữu cũng phải ngắm nghía ảnh Đào Vĩ mới chụp gửi sang một hồi trước khi đi ngủ.

"Tại sao cơ?" Đào Tây Hữu nhìn Bùi Hạc Kinh bằng biểu cảm phức tạp, hình như đối phương đang rối rắm vì không biết số thẻ của cậu, "Đấy là cháu gái tôi chứ có phải cháu anh đâu."

Ngón tay chợt dừng, Bùi Hạc Kinh đặt điện thoại xuống quay đầu sang liếc cậu, tiếp lời rất tự nhiên: "Cậu quý cô bé mà đúng không?"

"Tôi quý con bé là việc của tôi, đâu cần anh bỏ tiền." Mặt Đào Tây Hữu lạnh hẳn đi, "Anh can thiệp xa thế làm gì?"

Bùi Hạc Kinh nhíu mày, quan sát gương mặt Đào Tây Hữu thật tỉ mỉ, hỏi cậu, "Đang giận gì đó?"

Ừ, giận gì cơ chứ? Vô lý kì cục.

Cứ như chậu nước đá dội thẳng xuống đầu làm Đào Tây Hữu đột ngột bừng tỉnh, cậu vội hít sâu một hơi quay qua hướng khác: "Không sao, chắc là đói quá gắt gỏng, để tôi xem xem có gì ăn."

Bùi Hạc Kinh chộp ngay lấy tay Đào Tây Hữu, trông anh khá bình tĩnh, giọng tương đối ôn tồn, "Xảy ra chuyện gì à?"

"Không sao mà." Đào Tây Hữu chép miệng định hất ra, "Anh đừng chuyển nữa, tôi không nhận tiền của anh đâu, nhiệm vụ của anh là dưỡng bệnh hẳn hoi sớm ngày khỏe lại, tôi cũng tranh thủ kết thúc nhiệm vụ của tôi."

Bùi Hạc Kinh không chịu thả tay, hỏi tiếp: "Kết thúc nhiệm vụ, sau đó thì sao?"

Cổ tay bị nắm rất chặt, thậm chí đến độ hơi nhoi nhói đau, Đào Tây Hữu thôi giãy, mở miệng cố làm ra vẻ thờ ơ: "Thì đương nhiên là mỗi người một ngả ai về nhà nấy, không liên hệ nữa."

"Không được." Bùi Hạc Kinh buột miệng thốt lên ngay tức khắc.

Câu đâm thọc đã chực chờ bên mép, song nghĩ tới camera giám sát nên Đào Tây Hữu lại nhịn, cậu giằng mạnh khỏi tay Bùi Hạc Kinh rồi hối hả rời phòng.

Tâm trạng Đào Tây Hữu lao xao suốt cả buổi chiều, cậu cũng chẳng nói chuyện với Bùi Hạc Kinh mấy.

Ăn tối xong tiếp tục đến giờ tản bộ, Đào Tây Hữu đi đằng trước, thỉnh thoảng cúi xuống xem điện thoại.

Tin nhắn của Thẩm Lĩnh gửi đến bảo cậu cứ yên tâm xử lý chuyện riêng, công ty có gã trấn giữ hoàn toàn không vấn đề gì.

Đợt này Thẩm Lĩnh lông bông bất ngờ đáng tin cậy được một lần, Đào Tây Hữu cất điện thoại vào túi, ngẫu nhiên bật cười.

Bùi Hạc Kinh bỗng bước tới nâng tay thử động chạm tay cậu.

"Sao thế?" Đào Tây Hữu nghiêng đầu qua hỏi.

"Cậu không vui, lần sau tôi không làm nữa." Gió thu thổi qua trên đầu thốc mấy sợi tóc anh hất lên, gương mặt thường xuyên toát ra vẻ lạnh nhạt ấy lúc này bỗng êm ả lạ lùng, ánh mắt cũng dịu đi.

Đào Tây Hữu chợt nhận ra họ đã rời nhà chính từ bao giờ không hay, bước sang một lối nhỏ ngoằn ngoèo, dàn bách xù hai bên thẳng hàng xum xuê, đang giữa mùa thu mà vẫn xanh rì.

Tự dưng lại nhớ lần đầu cả hai đi vào con đường này, Đào Tây Hữu còn nghe trộm bắt gặp bí mật của Bùi Nguyên với Dụ Lương. Hồi ấy cậu và Bùi Hạc Kinh hoàn toàn xa lạ, cậu sợ quá phải giả điếc tránh bị diệt khẩu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!