Chương 41: Tôi là…

Phong cảnh ngoài cửa sổ trôi đi vùn vụt, Đào Tây Hữu lặng lẽ ngồi ở ghế sau nghiêng mặt trông ra, tay vân vê thứ gì đó.

Ấy là một chiếc vòng tay.

Đào Tây Hữu mới tìm thấy chiếc vòng tay tầm một hai tháng trước ở ngăn trong của vali, không hiểu nhét vào từ bao giờ nữa, bản thân cậu hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

Đào Tây Hữu không rõ giá trị của chiếc vòng, chỉ nghĩ dẫu sao cũng là đồ Bùi Hạc Kinh tặng thì mang sang cho vậy, biết đâu lại khơi gợi được tí trí nhớ giúp đối phương.

Nghĩ đến đây Đào Tây Hữu "Chậc" một tiếng, rốt cuộc vẫn phải khuất phục tư bản.

Nếu từ chối đi, nhỡ đâu Bùi Tuyên can thiệp ngáng trở thật nhà họ Đào sẽ gian nan lắm, Lý Tuyết Đình sắp sửa sinh nở chỉ trong ngày một ngày hai, Đào Tây Hữu không muốn gây thêm phiền toái.

Đúng là kiếp trước phải nợ nần gì nhà giàu bọn họ.

Tiểu Cao ở ghế phó lái kể lại sơ lược với Đào Tây Hữu ngọn nguồn tai nạn xe của Bùi Hạc Kinh, buổi tối hôm ấy Bùi Hạc Kinh bất chợt phải ghé trụ sở chính tập đoàn một chuyến để xử lý việc khẩn cấp gì đó, lúc ấy anh không gọi tài xế chở mà tự lái xe đi, nhóm vệ sĩ thì ngồi xe khác theo sau xe anh.

Đi đến đường Giang Tây, xe của Bùi Hạc Kinh bất thình lình tăng tốc đâm vào lan can một cách quái gở.

"Chỉ cần tốc độ nhanh hơn tí nữa thôi, rơi xuống sông thì hậu quả e không dám tưởng tượng." Tiểu Cao nói, nghĩ lại còn hú hồn hú vía.

Sự cố đang được điều tra rầm rộ nhốn nháo, tiến triển chậm chạp, đúng một nhân chứng duy nhất nắm rõ chân tướng là Bùi Hạc Kinh thì lại mất trí nhớ…

Đào Tây Hữu đeo chiếc vòng vào tay, dòng suy nghĩ quay cuồng trong đầu. Tính đến hiện giờ cậu đã nghe quá nhiều những mô tả về trạng thái của Bùi Hạc Kinh nhưng cậu vẫn chẳng thấy chúng chân thực lắm, trong trí nhớ của cậu Bùi Hạc Kinh chỉ còn là gương mặt lạnh nhạt cùng đôi mắt không chứa tâm trạng.

Đào Tây Hữu khó có thể hình dung sự thật rằng một người như thế lại suýt chết.

Chẳng lẽ Bùi Hạc Kinh không phải kẻ thắng vĩnh viễn ư?

Bước vào nhà họ Bùi lần nữa, vẫn là những gương mặt cũ, gặp phải người làm quen thân Đào Tây Hữu còn sẽ vẫy tay chào hỏi.

Ban đầu bác Trịnh định xếp cho Đào Tây Hữu ở căn phòng sát cạnh phòng Bùi Hạc Kinh, nhưng Đào Tây Hữu nghĩ đến việc đợt trước nghe nói Trương Ngọc cũng từng ở cách vách, bụng dạ hơi lấn cấn nên cậu cự tuyệt.

Thế là cậu vẫn ở căn phòng nhỏ nhỏ nằm trong góc khuất nhất tầng 1.

Căn bếp nhỏ vốn để nấu riêng cho cậu nổi lửa trở lại, Đào Tây Hữu ăn bữa trưa no căng với bác Trịnh đứng bên trông nom, chờ cậu ăn xong bác bèn dẫn cậu lên tầng.

Quy trình không khác gì bữa tử tù lên đoạn đầu đài, Đào Tây Hữu lau miệng sạch sẽ, nhấp thêm ngụm nước hoa quả, xác nhận toàn thân mình đã tràn trề sức lực, đủ khả năng tháo chạy bằng tốc độ sấm sét nhỡ Bùi Hạc Kinh có gây gổ.

Thùng —— thùng —— thùng ——

Không gian tĩnh lặng phóng đại tiếng bước chân đi trên cầu thang, nghe như đang giẫm lên trái tim.

Đào Tây Hữu trông thấy cánh cửa căn phòng bên phải phòng ngủ của Bùi Hạc Kinh mở rộng, ở trong bày đủ các thể loại máy móc thiết bị y tế dùng để kiểm tra tình trạng cơ thể Bùi Hạc Kinh, Bùi Tuyên với mấy người mặc áo blouse trắng thì đứng theo dõi.

"Tâm trạng cậu Bùi hiện đang giữ ổn định, nhịp tim và nhịp thở bình thường, có thể gặp mặt." Một bác sĩ râu đen báo.

Bùi Tuyên gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho bác Trịnh đưa Đào Tây Hữu vào, trông y hệt vẫy chó.

Đào Tây Hữu kiễng chân ngó nghiêng phía trong, có một màn hình trông giống camera giám sát, mỗi tội do vị trí nên cậu chưa thấy rõ, chắc hẳn ở đây sẽ xem được toàn bộ động tĩnh trong phòng Bùi Hạc Kinh.

Bác Trịnh lấy chìa khóa ra c*m v** ổ, khẽ khàng xoay lách cách lách cách mở cửa, người hầu đứng cạnh nhanh nhẹn sang tay chiếc khay đang bê cho Đào Tây Hữu, trong khay là bát cháo âm ấm.

"Thiếu gia Hạc Kinh, ăn cơm thôi ạ." Nói xong bác Trịnh lùi lại cách cửa một khoảng, ý bảo Đào Tây Hữu đi vào.

Chưa cần bước chân Đào Tây Hữu đã ngửi thấy mùi thuốc ùa ra từ phòng ngủ, mùi thuốc khiến cậu thấy thật xa lạ, cậu từng ở trong căn phòng này rất lâu, hồi trước chỉ có hương cỏ cây thoang thoảng.

Chậm rãi tiến vào, tầm mắt Đào Tây Hữu từ từ lướt qua cửa rồi vách tường, chờ đến khi cậu đứng trọn vẹn gọn ghẽ trong phòng thì bác Trịnh im ỉm đóng cửa lại.

Cuối cùng Đào Tây Hữu cũng nhìn rõ người nằm trên giường, chẳng biết do trùng hợp hay sao mà bộ chăn ga gối hiện đang dùng chọn đúng màu trắng tinh, chúng đưa Đào Tây Hữu quay về với cơn mơ xưa chỉ sau khoảnh khắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!