Chương 4: Đát Kỷ

Có lần thứ hai chứng tỏ lần thứ nhất Bùi Hạc Kinh cũng hài lòng, với cả sau buổi tiệc sinh nhật mọi người bàn tán xôn xao mà chưa nghe đồn có ai được chọn hết.

Xem ra nhà họ Bùi chỉ cân nhắc mỗi mình Đào Tây Hữu thật.

Đào Gia Vượng nửa hãi nửa mừng, đặt may riêng cho Đào Tây Hữu bộ vest trắng, mặc vào trông vừa trẻ trung vừa ngây thơ.

Mỗi tội Đào Tây Hữu lông bông thành thói, thực sự không muốn học lớp phép tắc gì nữa, ở lì trong nhà sắp mọc mốc đến nơi, cây sen đá ở ban công đã bị cậu bẻ cặm cụi từng lớp còn mỗi cái thân ở giữa.

Hôm thứ 6 cậu chán quá, gặp đúng đám bạn dởm rủ rê thế là cuồng chân lẻn ra ngoài đi nhậu.

Hăng máu lên lơ mơ thế nào đi cá cược với bạn, thua bét nhè thành ra bị khiêng xiêu vẹo đến hàng làm đầu, nhuộm quả tóc vàng hoe.

Màu vàng chanh, chói lóa cả mắt, đứng cách mấy trăm mét đã tia thấy ngay tắp lự.

Hôm sau tỉnh rượu Đào Tây Hữu cảm giác như trời sập vậy, "Ông bô không bóp cổ mình mới là lạ!"

Thực ra Đào Gia Vượng không hề ra tay, vì lúc ấy chú tăng xông quá suýt ngất xỉu tại chỗ, Đào Tây Hữu phải vội đỡ, "Ba, há miệng, Hoạt huyết Nhất Nhất đây! Ba đừng sợ, nhỡ đâu anh ta mù mắt thì sao!"

Đào Gia Vượng giơ tay vỗ bốp vào trán Đào Tây Hữu, "Tức chết mất thôi, cái thằng con trời đánh!"

Hiện giờ thời gian quá gấp rút không kịp xử lý nữa, Đào Tây Hữu đành mua hỏa tốc thuốc nhuộm dạng xịt dùng một lần phun tạm cho đen.

Cái thuốc nhuộm phun này nồng nặc mùi hương liệu rẻ tiền, Đào Tây Hữu phẩy tay xua bớt, mặc chiếc áo vest trắng, ngồi vào chiếc xe Bùi Hạc Kinh sắp xếp sẵn.

Sang nhà họ Bùi lần nữa, Đào Tây Hữu không còn căng thẳng như trước, chưa kể bữa cơm hôm nay vắng mặt Bùi Tuyên, chỉ có hai người là cậu và Bùi Hạc Kinh, bầu không khí thoải mái hơn nhiều.

Ăn xong cả hai đi dạo cho tiêu cơm, chốc chốc lại tán gẫu mấy câu. Đào Tây Hữu phát hiện ra tuy tính tình thiếu gia Bùi lạnh lùng nhưng chưa đến nỗi đặc biệt khó gần, chí ít hai người họ trò chuyện cũng khá đâu vào đấy.

Bùi Hạc Kinh hỏi một câu là Đào Tây Hữu trả lời một đống.

"Năm nay 21 à?"

"Vầng, em vừa tốt nghiệp hì hì, mở shop online nhỏ nhỏ, thời gian làm việc linh hoạt lắm, cơ mà chẳng kiếm được mấy… hồi trước…"

Đáng ra tới đoạn này thì tình hình tiến triển vẫn tạm gọi là hài hòa, cả hai cứ đi thẩn thơ mà cũng đã gần tiếng đồng hồ, đến bờ hồ, còn một đoạn nữa sẽ về biệt thự.

Đám côn trùng không rõ tên bay vèo qua dưới ánh đèn đường, thi thoảng nghe thấy cả tiếng chim kêu, bầu không khí yên ả vừa vặn.

Đào Tây Hữu thấy may là gió lớn, mãi rồi cái mùi hương liệu quanh người cậu cũng bay dần, cậu đang định gợi thêm đề tài bắt chuyện để tô đậm ấn tượng thì chợt có giọt nước đập trúng chóp mũi.

Cậu ngơ ngác ngẩng đầu, giây tiếp theo lại đến 2 giọt, 4 giọt, vô số giọt.

Trời mưa.

Bùi Hạc Kinh cũng ngẩng lên ngó thử, bảo Đào Tây Hữu: "Quay lại thôi."

Càng lúc mưa càng mau, hạt mưa rơi trên quần áo loang nhòe, vỏn vẹn có tầm 10 phút mà cả hai đã ướt nhẹp.

Quản gia hớt hải cầm ô chạy sang che cho hai người.

Đào Tây Hữu thở phào một hơi, chủ động tự cầm ô, đi vào mái hiên mới gấp ô đưa trả quản gia, tự dưng thấy quản gia ngó cậu đăm đăm bằng bộ dạng ngập ngừng ái ngại.

"Ớ?" Đào Tây Hữu quay sang xem Bùi Hạc Kinh, nhận ra đối phương cũng đang nhìn mình, "Sao, sao thế ạ?"

Ngay sau đó chính Đào Tây Hữu cũng ngộ ra vấn đề, bộ vest trắng của cậu đã đen sì vàng khè mất cả mảng.

Tóc cậu bị phai màu rồi.

Làm sao giờ? Có cái hang nào cho cậu chui vào không?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!