Chương 31: Tự lo thân mình

Nghe thấy tiếng gọi toáng lên của Đào Tây Hữu, tầm mắt Bùi Hạc Kinh mới di chuyển từ chiếc bát trong tay qua tới đằng trước, quá trình tương đối lờ đờ. Khi trông rõ tình cảnh Đào Tây Hữu thì anh điềm nhiên lên tiếng, âm giọng trầm khàn khủng khiếp cứ như mài giấy nhám, "Thả cậu ta ra."

Anh dứt lời các vệ sĩ bèn thả vai Đào Tây Hữu ra, tuy vậy họ vẫn đứng chắn đường cậu hệt tường đồng vách sắt, kín kẽ tuyệt đối.

Chưa chờ Đào Tây Hữu mở miệng hỏi han đã có nhóm vệ sĩ khác áp giải một người phụ nữ trung niên mặc tạp dề trắng bước vào, ấn người này quỳ gục xuống đất rất dứt khoát tàn nhẫn.

Đầu gối chạm đất phát ra tiếng "cộc" giòn giã, nghe mà kinh hồn táng đảm.

Người phụ nữ này chính là dì làm bếp đã ép nước hoa quả cho Đào Tây Hữu trước đó, họ Lương. Thường ngày mối quan hệ giữa Đào Tây Hữu và dì khá hòa hợp, dì luôn cười thân thiện rửa hoa quả hộ cậu, cắt tỉa thành các kiểu hình thù đáng yêu.

"Tài khoản của con gái cô ta không dưng có thêm 3 triệu tệ." Bác Trịnh hơi cúi người nói với Bùi Tuyên: "Tra hỏi thì cô ta thừa nhận là từ trước đã có người vừa đe dọa vừa dụ dỗ, yêu cầu cô ta chờ thời cơ đầu độc, lần theo tài khoản và kẻ đứng sau tới giữa chừng thì đứt đuôi nhưng theo lời tường thuật, có vẻ sẽ liên quan phần nào đến nhà họ Tiền ạ."

Tập đoàn Thụy Tường của họ Tiền là đối thủ lâu đời mấy chục năm với Khôn Nguyên, tận gần đây vẫn thường xuyên ngáng chân qua lại, song xét cho cùng dù cạnh tranh quyết liệt mức nào đi nữa nhà họ Bùi cũng chưa bao giờ nhằm vào mạng người cả, trước nay hành xử luôn chừa đường lui, nào ngờ đối phương lại hiểm ác thế.

Kẻ điều khiển dì Lương đầu độc chuẩn bị rất kĩ, con người hay đồ đạc ra vào nhà họ Bùi đều cần kiểm tra an ninh, kẻ nọ bèn bịt kín gói thuốc nhét vào bụng con vịt sống giao cho nhà bếp. Nhân viên ở bếp quanh đi quẩn lại toàn người thân quen, thường xuyên đỡ đần nhau, chỉ cần chọn thời điểm làm lông cắt tiết sang hỗ trợ một chuyến là dì Lương có thể lấy được gói độc mà thần không biết quỷ không hay.

Dì ta khá gần gũi với Đào Tây Hữu, biết tính cậu thoải mái không cầu kì, tối hôm đó dì ta cắm cúi làm lụng rồi giả vờ nhờ Đào Tây Hữu lấy đồ trong tủ lạnh giúp, chờ cậu quay người đi bèn nhanh chóng đổ thuốc độc đã giấu sẵn trong tay áo vào cốc.

Đào Tây Hữu lên tầng được một lát, dì Lương lại ân cần nhờ người dọn cốc mang xuống, giả vờ lúi húi rửa ráy để đồng thời xoay lưng về phía camera, tráo đổi sang hai chiếc cốc mình đã chuẩn bị trước giấu ở túi tạp dề.

Dì ta thao tác rất thành tạo, biểu cảm tự nhiên, vốn dĩ tất thảy đã cực kì kín kẽ.

Mỗi tội sơ suất duy nhất của dì ta nằm ở chỗ tất cả đồ dùng tại nhà họ Bùi đều thuộc hàng đắt đỏ, dĩ nhiên số lượng cũng hiếm hoi, dù dì ta đã mua loại cốc giống y hệt song rốt cuộc đồ giả vẫn là đồ giả, nhân viên điều tra đối chiếu cả buổi xong phát hiện thấy điểm bất thường.

Hai chiếc cốc từng đựng nước hoa quả thật thì bị dì ta nhét vào hai củ cải trắng khoét rỗng.

Toàn bộ rau củ nhà bếp họ Bùi sử dụng hàng ngày đều bắt buộc phải là đồ tươi mới hái, nguyên liệu đã để qua đêm nhất loạt mang đi xử lý, số củ quả này đều còn ngon lành nên thỉnh thoảng cũng có người nhặt nhạnh vài thứ cần thiết mang về nhà, chuyện này bình thường phổ biến, không ai chú ý cả.

Biến cố xảy ra, nhà họ Bùi khóa cổng chính ngay hôm đó, cấm hết đường ra vào. 2 ngày sau lại bất ngờ mở cửa, dì Lương mới trà trộn vào nhóm người làm nghỉ phép, khẩn trương xách theo túi rau củ quả hối hả chờ về nhà.

Sau đó bị bắt quả tang tại chỗ.

Hiện giờ giở lại sự việc nghe chừng đơn giản, song giả sử nhân viên điều tra mà không phát hiện ra điểm bất thường từ hàng trăm chiếc cốc giống y hệt nhau, hay ngày hôm ấy giữa lúc tình hình rối ren Bùi Tuyên mà không ra lệnh khóa cửa phong tỏa kịp thời…

Hễ lệch dù chỉ một khâu trong đó thôi, khả năng cao sự việc sẽ trở thành vụ án bỏ ngỏ.

Người làm trộm đồ nhà chủ thì đầy, ai khẳng định được cốc giả bị tráo từ năm nào, ngoài đầu độc qua đường miệng còn có gió thổi, quần áo, tiếp xúc qua da, đến khi điều tra thêm phạm vi đã quá rộng, độ khó phải gia tăng gấp bội.

Đủ thấy lần này nhà họ Tiền bày kế vô cùng tinh vi.

Bùi Tuyên lạnh lùng hừ một tiếng, con ngươi đục ngầu giăng đầy tơ máu như hai ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên, chiếc gậy gõ xuống sàn thật mạnh, "Tự tìm chỗ chết."

Dì Lương làm việc ở nhà họ Bùi gần 10 năm, luôn luôn cẩn trọng chỉn chu, một sớm một chiều lỡ làng lầm lạc, bụng dạ đã hối hận không dứt. Dì ta cứ liên tục chúi xuống dập đầu, nhận mình nhất thời hám của mê muội, xin Bùi Tuyên khoan dung.

Trán cứ lần lượt nối tiếp đập vào sàn đá, tiếng cộc cộc xen với tiếng nức nở kìm nén vọng lại giữa căn phòng làm trái tim Đào Tây Hữu cũng thắt nhói theo từng nhịp.

Dì Lương thường ngày hòa nhã thân thiện thế mà hóa ra chính là thủ phạm đầu độc Bùi Hạc Kinh.

Không một ai chấp nhận sự ăn năn của dì ta, vệ sĩ nhanh chóng kéo dì ta đi, thứ đang chờ đợi dì ta là tháng ngày tù tội đằng đẵng vô biên.

Lúc này vệ sĩ đang cản trở Đào Tây Hữu cũng lùi ra nhường đường, những ánh mắt vốn đang đổ dồn vào dì Lương lập tức chuyển hết sang cậu. Không hiểu sao tự dưng Đào Tây Hữu rùng cả mình, cậu vội nhìn qua chỗ Bùi Hạc Kinh.

Bùi Hạc Kinh đã uống xong bát thuốc, cầm chiếc khăn tay lụa tơ tằm thấm bớt vết nước thuốc ở khóe môi, anh hơi hơi nghiêng đầu, tầm mắt không hề ngó ngàng Đào Tây Hữu.

"Bùi…" Đào Tây Hữu vừa hé môi thì giọng bác Trịnh đã lại vang lên.

"Còn cậu, tâm trạng cô Lương rất kích động, cô ta nói rõ là cậu không biết cốc nước hoa quả có độc, không hề tham dự trong kế hoạch."

Tảng đá vô cớ lơ lửng trong lòng đã đáp đất rầm vang, Đào Tây Hữu thở hắt một hơi dài thượt, đang định gọi tên Bùi Hạc Kinh mà Bùi Tuyên đã cướp lời trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!