Chương 28: Tôi thích cậu ghê á

Dụ Lương từng học cưỡi ngựa phục vụ đóng phim, mấy cậu ấm nhà họ Bùi thì càng phải luyện tập từ bé, điều bất ngờ là Trương Vân Dật trông thư sinh điềm đạm cũng bảo mình biết sơ sơ.

Nhóm người ra sân nuôi ngựa, Bùi Hạc Kinh không hào hứng mấy, lên khán đài ngồi xem với Đào Tây Hữu.

"Anh không chơi với họ à?" Đào Tây Hữu trông xuống 4 người 4 ngựa dưới đường đua, Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên có ngựa riêng cố định, Dụ Lương chọn con ngựa tương đối hiền hòa, trái lại Trương Vân Dật chọn một con có tốc độ và sức bền khá khỏe, Đào Tây Hữu nhớ tên nó là "Lưu Tinh".

"Không có hứng." Bùi Hạc Kinh thõng mắt trông đĩa hoa quả trên bàn, anh ngồi đây đã là nể mặt Bùi Tuyên lắm rồi.

"Úi chà, tính tình Lưu Tinh cũng không vừa đâu, Trương Vân Dật trông nhỏ nhắn thế liệu có ổn không?" Đào Tây Hữu nhận lấy miếng lê Bùi Hạc Kinh đưa, tầm mắt đăm đăm dõi theo tình hình dưới đường đua, nói rất tình cờ lơ đãng: "Nhắc mới để ý mùi cậu ta cứ quen quen nhỉ."

Bùi Hạc Kinh còn chưa trả lời mà cuộc đua đã xuất phát, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên.

Hóa ra Đào Tây Hữu đánh giá thấp Trương Vân Dật, đối phương không hẳn cực kì thông thạo nhưng cũng đủ thấy rõ là có dụng công học thật.

Cả hội thử chạy một vòng, người lẫn ngựa đều phối hợp ăn ý.

Bùi Nguyên cởi mũ bảo hiểm ở vạch đích, vẫy tay về phía hai người trên khán đài, "Hạc Kinh, không xuống làm mấy vòng à? Trên đấy chán chết."

"Mọi người chơi đi."

Bùi Hạc Kinh đáp một câu bằng biểu cảm nhạt nhẽo, quay sang nhìn Đào Tây Hữu, "Hôm tiệc tối bố cậu ta dẫn theo sang chào hỏi tôi."

Nếu không phải hôm nay đối phương ghé nhà thì về cơ bản Bùi Hạc Kinh còn chẳng nhớ là có nhân vật này, trong tiệc tối Trương Vân Dật bị phục vụ động phải nên va nhẹ vào anh.

Bùi Hạc Kinh quá quen với kiểu mánh khóe vụng về tương tự, không buồn nhìn Trương Vân Dật đang xin lỗi rối rít cái nào đã xoay người bỏ đi mất.

"Hừm hừm." Thực ra trong lòng Đào Tây Hữu cũng biết Bùi Hạc Kinh vốn chẳng thèm ngụy trang làm gì, nhưng xét cho cùng phải nghe đối phương nói rõ rồi bụng dạ mới thoải mái được, "Xem ra đây là con giáp thứ 13 dự bị tìm đến tận nhà ha."

Ở dưới, Bùi Sa Xuyên thấy hai người châu đầu ghé tai bèn lập tức nâng giọng: "Chơi suông có gì hay, làm vố to to không?"

"Cậu muốn chơi gì nào?" Bùi Nguyên tiếp lời.

"Làm hẳn vố to, người thắng có thể chọn một trong số những người thua để yêu cầu một việc, đối phương không được phép từ chối, thế nào?" Bùi Sa Xuyên cao giọng gọi: "Đào Tây Hữu không biết cưỡi ngựa thì thôi khỏi tham gia, anh Hạc Kinh xuống chung chứ?"

Mí mắt Đào Tây Hữu giật giật, đầu óc cấp tốc hoạt động.

Cậu từng nghe kể về kĩ năng cưỡi ngựa của Bùi Hạc Kinh rồi, cực kì ưu tú. Nhưng Bùi Nguyên và Bùi Sa Xuyên trên sân cũng tiếp xúc với ngựa từ bé, biết đâu lại giở trò gì ngáng chân, cái vụ yêu cầu người thắng kia nghe bất ổn vô cùng.

"Anh Hạc Kinh đừng chối mất vui mà, lâu lắm em không được đua với anh một trận rồi đấy, huống hồ hôm nay còn có khách ghé nhà nữa." Dứt lời Bùi Sa Xuyên ngó sang Đào Tây Hữu, "Ê, đừng bảo là cậu ghen tuông vớ vẩn không cho anh ấy đua nhé? Ông nội đã dặn bảo bọn tôi chơi chung với nhau hẳn hoi."

Nói đến nước này rồi, Bùi Sa Xuyên cũng đúng là hạng tiểu nhân giỏi thêm mắm dặm muối mách lẻo thật.

Thấy Bùi Hạc Kinh chuẩn bị đứng dậy, Đào Tây Hữu giơ tay nhấn anh ngồi lại.

"Tôi thay Bùi Hạc Kinh." Đào Tây Hữu hô to xuống dưới.

Nhóm người ở dưới không ngờ Đào Tây Hữu sẽ thình lình ra mặt, nhất thời cứ lớ ngớ đưa mắt nhìn nhau.

"Đừng nghịch." Bùi Hạc Kinh cũng cau mày, chộp lấy tay Đào Tây Hữu không cho cậu đi.

"Em chơi được." Đào Tây Hữu nắm chặt cổ tay Bùi Hạc Kinh đầy kiên định, "Đám này giăng bẫy sờ sờ chờ anh chui đầu vào rọ, em không muốn anh phải chịu rủi ro."

Bùi Hạc Kinh không đồng ý, "Tôi sẽ thắng."

Tất cả mọi người đều biết Bùi Hạc Kinh sẽ thắng, nhưng cũng chính vì thế Đào Tây Hữu càng thấy đây là âm mưu bày sẵn nhắm tới anh.

"Em đại diện cho anh, em không biết cưỡi ngựa, họ không mạnh tay với em được đâu." Đào Tây Hữu toét miệng cười, "Với cả chúng thả lỏng cảnh giác thế, có khi em lại gây bất ngờ cho anh đấy."

"Không được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!