Hồi tưởng lại hôm tuyết đầu mùa Đào Tây Hữu cảm giác mình phải là người hạnh phúc nhất, người anh cả cậu kính mến chốt hạ xong chuyện cưới xin, bản thân cậu cũng thành công hái được đóa sơn trà trắng mơ ước từ lâu.
Tuyết rơi liền tù tì mấy hôm, Đào Tây Hữu nhoài ra kính cửa sổ trông cây sơn trà bên ngoài, miệng lẩm nhẩm lải nhải mãi chưa thôi.
Cành lá khỏe khoắn nâng đỡ đóa hoa to bằng miệng chén, hạt băng li ti đọng trên các cánh hoa, gió cuốn theo vụn tuyết ập tới song sơn trà chẳng hề co rúm run rẩy như loài hoa khác. Những phiến lá xanh thẫm phủ tuyết mỏng vươn thẳng hiên ngang, hàng lớp cánh hoa bung nở tạo thành phong cảnh tuyệt đẹp.
Bùi Hạc Kinh lặng lẽ im ắng xuất hiện sau lưng Đào Tây Hữu, ngoài cửa sổ tuyết đổ trắng trời, từ góc nhìn của anh ánh vàng trên tóc Đào Tây Hữu đang là màu sắc rực rỡ duy nhất.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Đào Tây Hữu còn chẳng buồn quay đầu mà cứ thế ngã ngửa thẳng tắp ra sau, được Bùi Hạc Kinh đỡ lấy.
Cậu biết ngay Bùi Hạc Kinh sẽ không nỡ để gáy cậu tiếp xúc thân mật với sàn đâu mà.
"Hì hì, anh về rồi à?" Đào Tây Hữu tựa vào vòng tay đối phương, ngửa mặt lên hỏi.
"Ừm." Bùi Hạc Kinh cúi đầu trông cậu, "Chờ hết đợt tuyết, muốn đi làm thì cứ đi đi."
"Hửm?" Đào Tây Hữu vội ngồi dậy, tuy cửa hàng online của cậu có thể điều hành nhân viên và thao tác từ xa, nhưng đúng là cậu để mặc lâu quá không ghé cũng không ổn lắm.
"Nhưng mà, chẳng phải ông nội anh bảo em phải kè kè đây á? Tại anh ngại phiền chứ không đáng ra ông ấy còn định bắt em tháp tùng anh đi làm hàng ngày cơ."
"Em nghe tôi là được." Bùi Hạc Kinh nhấc tay gom hết chỗ tóc con ở trán Đào Tây Hữu lại thành một lọn áp vào chính giữa ấn đường, nhìn khá khôi hài.
"Anh tốt quá đi." Đào Tây Hữu phấn khởi mắt híp cả lại, cậu níu tay áo Bùi Hạc Kinh gặng hỏi rõ dạn dĩ: "Thế tối nay mình ấy ấy chứ? Anh một giây em cũng chịu!"
Từ mấy hôm trước xem như mốc xác định quan hệ, buổi tối cứ về nhà dính vào giường là hai người nhào lên ôm hôn quấn quít, nhưng bất luận củi khô lửa đốt hừng hực đến đâu Bùi Hạc Kinh vẫn nhất quyết chưa cho.
Cả hai chung chăn chung gối lâu phết rồi, hồi trước ngủ cạnh nhau giữ nghiêm phép tắc lịch sự song giờ xác định quan hệ rồi mà còn thế, Đào Tây Hữu cảm giác mình sắp sửa nóng trong mất thôi.
"Em sồn sồn thế à?" Bùi Hạc Kinh tiếp tục chia lọn tóc ở giữa trán Đào Tây Hữu làm đôi, lần lượt nối vào với đầu mày hai bên.
Đào Tây Hữu khinh bỉ cố đảo mắt lên trên thật cao, thấy Bùi Hạc Kinh nghịch mình như chơi đồ hàng ấy, "Sồn sồn chứ, anh biết mà, từ bé em đã chưa có chồng."
Câu này thành công làm Bùi Hạc Kinh bật cười, Đào Tây Hữu trông thấy đáy mắt anh có tuyết đã tan.
Thực ra người lãnh đạm thế thôi, kề cận lâu dần xong môi cũng ấm lên theo.
Đến tối, Đào Tây Hữu mới biết vụ này là mình hiểu nhầm Bùi Hạc Kinh thật.
Do chưa có kinh nghiệm lo làm Đào Tây Hữu bị thương nên suốt mấy ngày nay Bùi Hạc Kinh đều dành thời gian học hỏi kiến thức liên quan, từ dạo đầu sang đến dạo cuối, ghi chép nghiêm túc hẳn hoi.
Vậy là lúc Bùi Hạc Kinh bê chiếc hộp bên trong đựng mấy món đồ dùng tế nhị bán chạy nhất, nhiều bình luận khen nhất của shop Đào Tây Hữu ra thì Đào Tây Hữu sững sờ hóa đá luôn.
Song Bùi Hạc Kinh mặt mũi tỉnh bơ, bảo cậu tự chọn xem dùng dầu loại nào.
Ngượng điên lên được, kinh khủng chết mất thôi!
Đào Tây Hữu đỏ mặt, kì kèo nhì nhằng chỉ vào loại mùi đào nhạt, "Cái… cái này đi."
"Đừng căng thẳng." Bùi Hạc Kinh nhặt lấy đặt sang bên, cầm thêm một đồ chơi nữa rồi khẽ khàng đẩy vai Đào Tây Hữu, Đào Tây Hữu bèn nương đà ngửa ra sau.
"Tôi không một giây đâu." Bùi Hạc Kinh cam kết, "Em sẽ thoải mái hết cỡ."
Bông tuyết mới đà buông rơi luôn rất êm ả, nhẹ tênh tựa lông hồng, nhưng một khi mặt đất làm quen dần tuyết sẽ chỉ đổ ào mỗi lúc một dồn dập, mỗi lúc một dữ dội hơn.
…
Cả đời này Tiểu Cao chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày ông chủ nhà mình muộn giờ đến vậy, đã qua mốc 8 rưỡi tận 10 phút rồi mà cổng nhà chính vẫn không một bóng người.
Điện thoại nắm trong tay, giao diện gọi điện cứ mở rồi lại tắt, Tiểu Cao tha thiết ngóng trông, may sao ngay giây cuối cùng trước khi anh ta định ấn nút gọi thì bóng dáng sếp đã bước ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!