Môi Bùi Hạc Kinh hệt bản thân anh, hơi lành lạnh nhưng lại mềm mại ngoài dự liệu. Khoảnh khắc chạm vào nó Đào Tây Hữu cảm giác thời gian cũng đã ngừng trôi, chỉ còn có hơi thở và nhiệt độ đôi bên đang quấn quít lấy nhau.
Tim đập càng lúc càng mau, càng lúc càng dồn dập.
Cả hai đều đang mở mắt, bóng người đối diện phản chiếu rõ nét trong con ngươi, Đào Tây Hữu căng thẳng vô cùng song vẫn chẳng thể kìm lòng say đắm.
Đúng là cậu hơi bốc đồng, cậu cũng đã mường tượng trước cảnh khả năng cao Bùi Hạc Kinh sẽ đẩy cậu ra ấy vậy mà không hề, tuy chưa được đáp lại nhưng tình thế hiện giờ đã đủ động viên Đào Tây Hữu lắm rồi.
Cậu thử hé miệng cắn môi trên của Bùi Hạc Kinh, nhắm mắt lại khẽ l**m.
Đống tuyết đọng dày cộp trên cành cây ngoài nhà bỗng nhiên rơi đổ, phát ra tiếng động trầm đục.
Bùi Hạc Kinh nhớ tới con cún con hồi bé từng nuôi, con Samoyed trắng tuyết tên là Táo. Nó toàn thè cái lưỡi ướt nhẹp ra l**m lòng bàn tay anh, cực ngoan, cực mềm.
Anh cứ về nhà là hai mắt của Táo sẽ tia ngay thấy anh sáng quắc như kim cương, mang theo sự quý mến dựa dẫm không một toan tính.
Suốt 26 năm nay cuộc đời Bùi Hạc Kinh chẳng khác nào chiếc đồng hồ chuẩn xác, anh đo lường mặt lợi hại của mỗi quyết sách, tuần tự lần lượt, kín kẽ từng giây. Song giờ phút này đây thời gian bị kéo giãn ra, đứng yên, kim đồng hồ trong anh cũng bắt đầu sai lệch.
Lý trí biến thành chiếc đồng hồ cát, chậm rãi chảy cạn theo chuỗi nhịp tim đập liên hồi, đúng vào khoảnh khắc hạt cát cuối cùng buông rơi, Bùi Hạc Kinh bất ngờ nắm lấy vai Đào Tây Hữu, đẩy cậu ngã ngửa xuống sofa.
Hai người chợt tách nhau, Đào Tây Hữu ngạc nhiên mở mắt, tưởng Bùi Hạc Kinh tức giận, nào ngờ ngay giây tiếp theo một bàn tay bóp lấy cổ cậu, Bùi Hạc Kinh cúi mình nhắm thẳng tới môi cậu, anh khép mắt áp sát lần nữa.
Bầu không khí bỗng trở nên đặc quánh, hơi thở của Bùi Hạc Kinh sượt ngang cánh môi, từ từ tăng nhiệt bỏng cháy. Có một giây tai Đào Tây Hữu cứ ù ù vọt lên, máu ồ ạt chảy qua vành tai bao trùm tất thảy, ngay đến hô hấp cũng bị cướp mất.
Nhưng chỉ tiếp xúc vậy thôi chưa đủ, Đào Tây Hữu lấy hơi chốc lát rồi thử há miệng, song Bùi Hạc Kinh vẫn ngậm môi dưới cậu m*t mát bừa bãi vài lượt, chậm chạp mãi chưa tiến tới bước tiếp theo.
Đào Tây Hữu khựng lại trong bụng, hé mắt ti hí, một phỏng đoán hoang đường âm thầm nổi lên:
Bùi Hạc Kinh không biết cách hôn.
Đây là cháu trai trưởng đích tôn nhà họ Bùi, sinh ra đã ngậm thìa vàng trên ngai của cải quyền thế, anh sở hữu mọi thứ người thường khó lòng tưởng tượng ngay từ tận giây phút chào đời.
Anh có thể buông thả chơi bời phạm lỗi thỏa thích, có thể thăm dò mọi ngóc ngách mà người bình thường dè dặt cẩn trọng không dám lỡ bước, bởi sẽ có người theo sau lo liệu thay anh.
Vốn dĩ Đào Tây Hữu tưởng Bùi Hạc Kinh ít h*m m**n do tính cách tương đối lãnh đạm thôi, chứ hoàn toàn chưa bao giờ nghĩ là Bùi Hạc Kinh còn không có kĩ thuật hôn nữa.
Liệu có phải vậy nghĩa là…
Môi chợt đau nhói, sự mất tập trung của Đào Tây Hữu khiến Bùi Hạc Kinh bất mãn, anh hơi nâng mắt, đáy mắt là màu mực ngưng đọng chồng chất. Ánh nhìn tối đen hệt loài dây leo mon men bao bọc quấn lấy trái tim tự bao giờ chẳng hay, Đào Tây Hữu chỉ biết tim mình gần như đã ngừng đập.
Tay Bùi Hạc Kinh khẽ vận sức, Đào Tây Hữu càng khó thở, phải há miệng to hơn, thành ra lại thuận lợi cho Bùi Hạc Kinh xâm lăng triệt để.
Đào Tây Hữu bật tiếng ư hừ, cậu không ngờ Bùi Hạc Kinh bình thường lạnh nhạt lại sở hữu khía cạnh cướp đoạt lấn át thế, cứ như thể vẻ trúc trắc lúc đầu chỉ là vờ vịt thôi.
Răng môi đụng chạm, Bùi Hạc Kinh đuổi theo đầu lưỡi cậu, nuốt trọn toàn bộ những nghẹn ngào vụn vỡ của cậu.
Ngoài kia tuyết trắng rào rào mà nhiệt độ trong phòng thì tăng vọt dữ dội, hôn hít một hồi xong cái tay Đào Tây Hữu bắt đầu lần mò rục rịch, mấy lần luồn vào cổ áo Bùi Hạc Kinh, cuối cùng bị tóm mất.
Bùi Hạc Kinh thả bên tay đang bấu ở cổ Đào Tây Hữu ra, trông thấy cổ đối phương đã hằn ít vết đỏ, anh điều hòa nhịp thở chốc lát rồi mới lỏng nốt cái tay còn lại đang chộp lấy Đào Tây Hữu.
Nụ hôn của hai người từ đụng chạm nhẹ nhàng đã tiến triển tới khâu bám đuổi ráo riết đầy ăn ý, giờ lại đột ngột đứt ngang, ánh mắt Đào Tây Hữu vẫn đang mê mệt chưa dứt, cổ áo len lệch hẳn sang để lộ ra nửa bên xương đòn.
"Sao thế?" Giọng Đào Tây Hữu lè nhè dinh dính, cậu l**m láp môi mình vẻ chưa thỏa mãn lắm.
Bùi Hạc Kinh nhìn liếc qua cậu rồi cúi xuống chỉnh trang lại quần áo mình, sau đó anh ngồi thẳng người lên, quay về trông ra phía cửa sổ.
"Anh cũng là…" Đào Tây Hữu ngồi dậy theo, cẩn thận hỏi: "nụ hôn đầu à?"
Khung cảnh bông tuyết phấp phới chiếu vào đáy mắt Bùi Hạc Kinh, anh cất lời đáp một câu hoàn toàn lạc đề: "Tôi không hiểu yêu là gì, cũng chưa bao giờ có kế hoạch yêu đương cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!