Cảm giác như có ai cầm gậy đánh lửa giã vào tai Đào Tây Hữu vậy, cậu bị nóng bỏng khủng khiếp, tay Bùi Hạc Kinh chỉ đặt hờ trên đầu cậu thôi mà Đào Tây Hữu lại cảm giác cái tay ấy sở hữu sức hút lạ lùng, dụ dỗ đám sâu bọ nho nhỏ thầm kín xông thẳng lên não.
Muốn theo đuổi Bùi Hạc Kinh, muốn chộp lấy cái tay trên đầu đây quá đi. Muốn động chạm nhiều hơn nữa, muốn đôi mắt điềm tĩnh phẳng lặng ấy của Bùi Hạc Kinh cũng phải lao xao vì cậu.
Những suy nghĩ này điên cuồng thét gào, đinh tai nhức óc nơi đáy lòng Đào Tây Hữu.
Song giờ chưa phải lúc, Đào Tây Hữu dặn bản thân kiềm chế, tảng băng Bùi Hạc Kinh rất khó tiếp cận, rất khó tan chảy. Nhỡ manh động bồng bột e sẽ bị cho một cước đá văng khỏi cửa, không hẹn ngày tái ngộ.
May là ở nhà họ Bùi Đào Tây Hữu khá tự do, lúc rảnh rỗi nhàn nhã thỉnh thoảng cậu sẽ qua vun đắp tình cảm với Truy Nguyệt hoặc mượn cái xe đạp điện của bác Trịnh vi vu loanh quanh, dạo gần đây cậu toàn sang chỗ Trương Ngọc.
Tuy tính tình Trương Ngọc ưa tĩnh cơ mà tiếp xúc lâu dần vẫn đem đến cảm giác rất dễ chịu, y kiệm lời nhưng cũng sẽ không để Đào Tây Hữu đứt mạch tán gẫu giữa chừng. Đào Tây Hữu thích nghe y kể chuyện nhà họ Bùi, cậu có thể thoáng thấy phần nào bóng dáng Bùi Hạc Kinh qua những sự kiện lẻ tẻ vụn vặt ấy.
"Cậu ấy ra nước ngoài sớm lắm." Trương Ngọc rót trà cho Đào Tây Hữu, đợt này thời tiết trở lạnh hẳn, hơi nóng bốc lên từ trà thấm nơi mép chén thành những đường ngoằn ngoèo trong mờ, "Với cả từ bé tính cách đã lãnh đạm ít nói, cũng không hay cười. Ở nhà này không ai hiểu rõ cậu ấy đâu, cậu ở với cậu ấy sớm chiều, cậu phải tự để ý phát hiện thì may ra."
Đào Tây Hữu thở dài bưng cốc trà nhấp một ngụm, hơi thở phả ra cũng thoảng hương trà nhạt, "Anh ấy đứng lù lù đó mà tôi lại chẳng nhìn ra được gì, muốn đối xử tốt với anh ấy cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu nữa, thấy thất bại ghê."
Trương Ngọc ngồi xuống phía bên kia chiếc bàn gỗ, ngón tay gõ nhịp mặt bàn, y mỉm cười bảo: "Cậu đừng nhìn cậu ấy như nhìn thần tiên thế, cứ quan sát thử nghiệm giống người thường thôi, biết đâu hiệu quả sẽ khá khẩm hơn."
Thần tiên cao xa vời vợi, người thì mới nằm trong tầm với. Đào Tây Hữu suy tư hồi lâu rồi bỗng vỗ tay cái đét, cảm ơn Trương Ngọc, "Anh đúng là thần y mà!"
Đào Tây Hữu quan sát rất cặn kẽ, cuộc sống của Bùi Hạc Kinh phải gọi là ngàn ngày như một, hôm nào cũng vận hành theo quỹ đạo chuẩn đã vạch sẵn, chính xác từng phút.
Hàng ngày 6 rưỡi thức dậy, tập thể dục, ăn sáng, đúng 8 giờ rời nhà tới công ty, trên xe dọc đường bắt đầu kiểm tra số liệu quan trọng, xử lý các tin khẩn cấp.
Đến công ty thì càng có sự vụ chất chồng thành núi chờ anh họp hành phê duyệt, ra quyết định, dịp nào gặp hoạt động xã giao thương mại quan trọng anh còn phải dành thời gian đi tham dự.
Nếu không có tình huống bất ngờ sẽ tan làm lúc 5 giờ kém, nhưng tan làm chưa có nghĩa là anh được nghỉ ngơi mà vẫn phải tiếp tục kiểm tra email, trao đổi nghiệp vụ quốc tế, mãi tận tầm 11 giờ mới tạm ngơi tay.
Giờ này thì Đào Tây Hữu hoặc đang chơi game hoặc đã lăn ra ngủ khò, chân thò khỏi chăn, thỉnh thoảng lại lục đục trở mình. Bùi Hạc Kinh sẽ bật đèn bàn, chọn quyển sách đọc một lát rồi mới đi ngủ.
Cả hai ngủ chung lâu ngày, thành ra cũng quen dần với tiếng hít thở khác bên cạnh.
Hết đêm, trời sáng.
Hiện đã vào đông, sáng sớm trời vẫn mịt mù sương, Bùi Hạc Kinh mở mắt ra, cảm giác không đúng lắm.
Đồng hồ báo thức trên tủ đầu giường không kêu, anh vén chăn ngồi dậy, đã 7 giờ rưỡi rồi.
Tiếng sột sà sột soạt rục rịch sau lưng, ngoái đầu nhìn thử, Đào Tây Hữu đang dụi mắt lồm cồm dậy.
"Chào buổi sáng." Đào Tây Hữu ngáp một cái rõ dài xong tự dưng nhớ ra gì đó, cẩn thận ngước mắt quan sát thử nét mặt Bùi Hạc Kinh, "À, báo thức là tôi tắt đó, tôi hỏi Tiểu Cao trước rồi, hôm nay anh không quá nhiều việc, có thể ngủ thêm một lúc, dạo này anh chẳng nghỉ ngơi được mấy."
Bùi Hạc Kinh trầm mặc ngồi ở mép giường, ánh sáng mờ nhạt từ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng phủ quanh anh trông có phần hư ảo, đáy lòng Đào Tây Hữu trĩu nặng, cậu sợ Bùi Hạc Kinh sẽ giận.
Đúng là cậu hơi quá đà không tự lượng sức mình, nhưng lắm lúc trông thấy vẻ mệt mỏi ở Bùi Hạc Kinh, sự xót xa trong cậu lại lấn át mất.
Song thực ra lúc này Bùi Hạc Kinh chỉ đang suy ngẫm cảm nhận, thời khóa biểu làm việc nghỉ ngơi của anh luôn đóng khung cố định, suốt bao năm nay đều vậy, nhiều khi không cần báo thức, cứ đến giờ là anh tự động tỉnh thôi.
Buổi sáng nay cũng thế, anh đang lơ mơ muốn thức dậy thì có thứ gì nóng hổi dụi vào lòng anh, làm anh cũng ngủ thiếp đi theo.
Điều kì lạ là Bùi Hạc Kinh cảm giác được hệ thần kinh thường xuyên căng chặt nay như sợi len ngâm trong nước ấm, những nếp hằn gập từ từ giãn ra, đổi lại trạng thái thả lỏng đã lâu chưa gặp.
Anh quay đầu trông thấy Đào Tây Hữu đang nấp nửa người dưới chăn, hai tay níu lấy góc chăn, ánh nhìn hơi hèn hèn, lẫn cả tò mò và hồi hộp, thi thoảng nâng lên ngó trộm một cái.
Căn phòng chưa bật đèn tựa đang phủ lớp voan mỏng, cổ áo ngủ của Đào Tây Hữu hơi rộng, phần xương đòn bên phải lộ ra loang loáng vệt sáng mờ nhạt như miếng ngọc ấm áp.
Bùi Hạc Kinh cũng tưởng mình sẽ giận, bực mình vì hành vi lo chuyện bao đồng không biết trời cao đất dày của Đào Tây Hữu.
Cây sơn trà ngoài cửa sổ thảnh thơi ngả mình theo gió nhẹ, cành lá êm ái lay động.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!