Tốt xấu gì lời Hướng Bành Bành nói cũng góp phần an ủi Đào Tây Hữu, thực ra về cơ bản đâu phải chuyện gì quá to tát, chủ yếu do con chim non của cậu phản ứng quá đà thôi.
Huống hồ Bùi Hạc Kinh người ta chỉ mới dùng tay.
Còn tiến tới á… cúp điện thoại rồi Đào Tây Hữu mới lẳng lặng kêu ca, cậu muốn tiến tới là tiến tới được chắc?
Chưa bàn đến việc cậu mới là quân cờ trong tay người ta, sớm muộn cũng có ngày phải rời cuộc chơi. Bùi Hạc Kinh rõ ràng là tảng băng khổng lồ vĩnh cửu ngàn năm, e là thiên tiên hạ phàm cũng chẳng ủ ấm nổi trái tim anh ta.
Mà nói chứ, kể cả Bùi Hạc Kinh có mười ngàn điểm sáng thì cũng chẳng điểm nào đủ sức khiến Đào Tây Hữu rung động, cậu sẽ không thích đâu, cậu thèm vào những thứ vật chất mọi người khác thèm muốn, cái cậu mong là một dạng cảm giác.
Song tạm gạt những việc này sang bên, giờ cậu phải theo Tiểu Cao đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe đã.
Dọc đường Đào Tây Hữu hỏi dò Tiểu Cao về tung tích Trương Văn Lương, Tiểu Cao chỉ đáp rất sâu xa khó lường: "Đang khống chế tạm thời."
"Ui các anh làm vậy không ổn đâu, nhỡ gã kiện các anh giam giữ trái phép thì sao?" Đào Tây Hữu lập tức ngồi thẳng người lên, tương đối kích động, "Hay để tôi báo công an trước cho, tiên hạ thủ vi cường!"
"Cứ đến bệnh viện kiểm tra đã." Tiểu Cao lắc đầu bảo: "Nếu không tìm ra dấu vết thuốc còn sót lại trong người cậu thì có báo công an cũng chẳng tác dụng gì."
Về lý thuyết là thế, tiếp đó tình hình cũng đúng như Tiểu Cao dự đoán, cơ thể Đào Tây Hữu không có vấn đề gì cả.
Ra tới cổng bệnh viện Đào Tây Hữu lại bắt đầu thăm hỏi sức khỏe 18 đời tổ tiên nhà Trương Văn Lương, Tiểu Cao gọi điện báo cáo xong bèn đưa cậu sang gặp Bùi Hạc Kinh.
Nhờ phúc Đào Tây Hữu mà Bùi Hạc Kinh bận rộn cả ngày trời, xử lý xong vụ việc ở công ty con, anh vẩy qua cái cổ tay hơi ê mỏi rồi ấn nút thang máy, mặt không biểu cảm.
Trong lúc chờ cũng không rảnh rỗi, Bùi Hạc Kinh lấy điện thoại ra đọc lướt các tin nhắn liên quan tới công việc, hệt một người máy làm việc chẳng biết mệt mỏi.
Không gian hành lang khách sạn lững lờ mùi xông hương tuyết tùng thoang thoảng, đi trên thảm trải dày dặn gần như không phát ra tiếng động, Bùi Hạc Kinh hơi cúi đầu, bước chân vững vàng.
Màn hình điện thoại trắng lóa tựa làn sương mỏng phủ lên xương lông mày góc cạnh rõ rệt của người đàn ông, luồng sáng bị sống mũi cao thẳng chặn mất nửa bên, hắt bóng phía dưới gờ môi trên thành một đường gập sắc bén, khóe môi hơi mím làm cơ hàm căng ra cứng rắn.
"Anh Hạc Kinh." Một giọng nam bất ngờ vang lên phía sau, "Đúng là anh ạ?"
Bùi Hạc Kinh xoay nghiêng ngoái đầu, trông thấy người nam trẻ tuổi đứng cách đó không xa đang cười cực kì tươi đẹp.
Dụ Lương rảo bước đến gần, hương hoa quả thanh mát ập tới quanh Bùi Hạc Kinh, "Anh không nhớ em ạ? Em là Dụ Lương, dạo này em đang ghi hình show bên này, trùng hợp quá đi ạ, lại được gặp anh ở đây."
Bùi Hạc Kinh rũ mắt quan sát người phía trước, dĩ nhiên anh nhớ Dụ Lương, Bùi Nguyên định dúi kẻ này cho anh.
Trước sự dò xét lạnh lẽo băng giá từ Bùi Hạc Kinh Dụ Lương vẫn đứng thẳng tắp, độ cong khóe môi chuẩn mực tới nỗi như thể đã đo đạc đàng hoàng, ngay đến khóe mắt cũng toát ra vẻ ngoan hiền nhún nhường lộ liễu.
Ngày nào Bùi Hạc Kinh cũng gặp bộ biểu cảm tương tự, ngán ngẩm phát ngấy.
Đám người này luôn rất ngu xuẩn, cho dù hiểu rõ khả năng cao Bùi Hạc Kinh đã nhìn thấu ý đồ ở mình rồi họ vẫn cứ phải lao vào thử như thiêu thân đâm đầu vào lửa, muốn chứng minh bản thân sẽ là ngoại lệ trời chọn.
Thành công thì hời to, thất bại cũng chẳng thiệt. Song Bùi Hạc Kinh không có thời gian, cũng lười chẳng buồn xem màn lấy lòng khôn khéo họ trăm phương ngàn kế tìm đường biểu diễn đâu.
Vậy nên Bùi Hạc Kinh chỉ thản nhiên đưa mắt về, làm lơ mọi câu bắt chuyện của Dụ Lương, quay đi mất.
"Ấy anh Hạc Kinh!" Thấy Bùi Hạc Kinh định đi Dụ Lương bèn sốt sắng chạy mấy bước, đuổi sát theo sau đối phương, "Hôm nay làm việc xong chắc mệt lắm ạ, thấy bảo bơi lội về sẽ ngủ ngon hơn, đi chung không ạ?"
Vo ve bên tai chẳng khác nào con muỗi đáng ghét, sắc mặt Bùi Hạc Kinh trầm xuống.
Dụ Lương quan sát thấy rõ nhưng cũng phải cắn răng, Bùi Hạc Kinh khó tiếp cận quá, cậu ta không thể bỏ qua cơ hội tuyệt vời thế này được.
Đúng lúc Dụ Lương đang định tỉ tê thêm thì bỗng có loạt tiếng bước chân gấp gáp tiến đến gần chỗ họ.
Bùi Hạc Kinh vừa xoay sang là một bóng người nhào thẳng vào lòng anh.
"Anh Hạc Kinh, cuối cùng anh cũng xong việc rồi!" Đào Tây Hữu ôm vòng lấy eo Bùi Hạc Kinh, nghếch mặt lên nũng nịu: "Ghét ghê, đưa người ta đi công tác chung mà cuối cùng toàn bận bịu một mình, suốt ngày bảo Tiểu Cao dẫn em đi chơi, chốc nữa anh phải bồi thường hẳn hoi cho em đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!