Chương 4: (Vô Đề)

Việc hợp tác của Đỉnh Thắng với Trọng An đã chính thức bắt đầu, nhóm công tác cũng đi vào quỹ đạo, hơn nữa đã gần đến cuối năm, các hạng mục công việc cũng bắt đầu kết thúc. Báo cáo hàng năm, báo cáo tài vụ nườm nượp được đưa lên, làm người ta bận tối tăm mặt mày, Lâm Diễn Đức vung tay làm ông chủ, Lâm Tri Dịch chỉ có thể bị ép bận rộn làm liên tục không nghỉ suốt ngày đêm.

Lúc cảm giác được cơn đói đã là tám giờ tối, có nhân viên quen thuộc Giai Giai đến gõ cửa, cười hỏi: "Tổng giám đốc Lâm, anh vẫn chưa ăn tối đúng không? Chúng tôi đang định gọi thức ăn ngoài, anh có muốn ăn chung không?"

Lâm Tri Dịch nói: "Được, nhưng đêm nay mọi người vất vả rồi, chầu này để tôi mời, mọi người cứ việc gọi đi."

Giai Giai ngượng ngùng: "Không cần đâu…"

Lâm Tri Dịch đặt kế hoạch hàng năm trong tay xuống, gật đầu với nhân viên nói: "Không có gì đâu, các bạn muốn ăn gì thì cứ gọi."

"Vậy anh thì sao?"

"Gọi giúp tôi phần cháo đi."

Giai Giai lại hỏi: "Cháo ngọt hay mặn?"

Dù sao cũng không đói bụng, Lâm Tri Dịch thuận miệng đáp: "Mặn."

Chờ cháo được giao đến, Lâm Tri Dịch mở hộp ra, cháo sườn heo bốc khói nhìn rất ngon nhưng cậu mới ăn hai ba ngụm đã thấy ngán, bèn đặt thìa xuống, gạt mọi thứ sang một bên tiếp tục làm việc.

"Bảy mươi lăm vạn…" Lâm Tri Dịch phát hiện số liệu trong kế hoạch hàng năm có chỗ không thống nhất nên đứng dậy hỏi người phụ trách, vừa mở cửa phòng làm việc đã nghe thấy mấy nhân viên bên ngoài trò chuyện rôm rả với nhau.

"Hai tuổi hả? Nhìn nó không chênh lệch nhiều với đứa cháu mới qua sinh nhật một tuổi của chị lắm, nhưng mà bé nó xinh quá đi à."

"Cha nó nói hai tuổi rồi."

"Giai Giai có chụp hình không? Chụp đứa bé lúc nãy ấy."

"Có mấy tấm, nhưng mà hơi mờ."

"Cậu mau gửi cho mình đi, mình muốn gửi cho mẹ xem, cưng quá đi mất."

"Cậu dám gửi cho mẹ luôn? Không sợ bị mẹ hối cưới nữa?"

"Không sao, nếu có thể sinh ra một đứa bé đáng yêu như vậy, kết hôn cũng không đáng sợ lắm."

"Giai Giai gửi chị nữa, cho chị xem miếng, ủa? Vân vân, sao chị thấy em bé này nhìn hơi quen quen, mọi người có thấy nó giống ai không?"

...

Mọi người tụ lại một chỗ nói chuyện, tui một câu bạn một câu, Lâm Tri Dịch nghe chữ được chữ không, cậu ra khỏi văn phòng, dùng cặp văn kiện gõ gõ vào vách ngăn của nhân viên phụ trách dữ liệu, nói: "Số liệu có vấn đề, tôi đã khoanh tròn rồi, bạn cẩn thận đối chiếu lại đi."

Nhân viên nọ quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Tri Dịch giật mình suýt sặc nước miếng, đỏ bừng mặt đứng dậy cầm lấy văn kiện, vội vàng nói: "Dạ vâng, tổng giám đốc Lâm."

Lâm Tri Dịch dặn dò cấp dưới xong đang định quay trở lại văn phòng, nhưng đột nhiên dừng lại, do dự một lúc, cậu quay sang hướng mấy người đang nói chuyện hăng say lúc nãy, hỏi: "Các bạn vừa nói hình chụp gì?"

"Chính là…" Giai Giai nháy mắt với người bên cạnh, nhưng Lâm Tri Dịch tạo cho người ta cảm giác áp bách quá lớn, đợi không được đồng đội trợ giúp, cô cũng chỉ có thể thành thật trả lời: "Lúc nãy em với Tiểu Mẫn xuống lấy thức ăn ngoài, nhìn thấy anh trai giao thức ăn cõng theo một em bé cực kỳ đáng yêu nên bọn em lén chụp lại."

Lâm Tri Dịch có vẻ không hứng thú lắm, ngay cả vẻ mặt cũng không thay đổi, nhưng khi cậu nói cũng muốn xem ảnh chụp, vẫn khiến đám người mở rộng tầm mắt.

Giai Giai nhanh chóng mở album ảnh trên điện thoại ra, nhấp vào bức ảnh vừa rồi đưa cho Lâm Tri Dịch coi.

"Cảm ơn." Lâm Tri Dịch nói.

Cậu cầm điện thoại, cúi đầu nhìn, sau đó hơi thở hơi dừng lại, đồng tử đột nhiên run lên.

Hoàn toàn đồng nhất với suy đoán vừa rồi của cậu, thực sự là Chu Hoài Sinh và đứa bé đó.

Chu Hoài Sinh vẫn mặc bộ quần áo giao hàng như cũ, chỉ là ở phía sau có thêm một cái đai nịt trẻ em màu đen, đứa bé ngồi trong đai ở sau lưng anh, mặc trên người một chiếc áo khoác lông vũ dày và đeo găng tay tròn, chiếc khăn quàng cổ rộng gần như che đi hơn nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của bé. Ảnh chụp không rõ lắm, Lâm Tri Dịch không thấy rõ vẻ mặt đứa bé, nhưng cậu có thể nhìn thấy đôi mắt tròn và mái tóc xoăn mềm mại của nó, trông rất ngoan ngoãn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!