Chu Hoài Sinh cảm thấy mình thật vô dụng, rõ ràng là chỉ cần hai câu nói là có thể nói rõ sự việc, rõ ràng chỉ cần nói ra những điều không vui trong lòng là mọi chuyện đã được giải quyết, việc đơn giản như vậy, vậy mà anh lại không làm được.
Anh biết Lâm Tri Dịch không phải là không có tình cảm đối với anh, năm đó là yêu, bây giờ cũng có tình ý, nhưng tại sao anh lại không thể nói ra miệng được?
Chu Hoài Sinh thật muốn tát mình một cái.
Anh thật là một người mâu thuẫn và ích kỷ nhất trên thế giới này, anh vừa nghĩ rằng dù sao cả đời này anh cũng sẽ ở bên Lâm Tri Dịch và con cái, Lâm Tri Dịch cần anh thì anh sẽ ở bên, không cần thì anh sẽ đứng từ xa mà nhìn, chỉ thế thôi, không có ý định gì khác, nhưng anh lại ghen tuông điên cuồng vì vài câu nói của Lâm Tri Dịch.
Làm sao anh có thể độc chiếm Lâm Tri Dịch? Thế giới của Lâm Tri Dịch rộng lớn như vậy, vòng giao tiếp lớn, tiếp xúc toàn là người giàu sang quyền quý, Lâm Tri Dịch có tương lai rực rỡ, chỉ là tạm thời bị con cái níu chân mà thôi.
Như cậu đã nói trong điện thoại tối hôm đó, "đều là vì con."
Chu Hoài Sinh vốn nghĩ rằng, anh sẽ đáp ứng tất cả yêu cầu của Lâm Tri Dịch, ở bên Lâm Tri Dịch, sau đó từ từ chờ đến khi Lâm Tri Dịch mất hứng thú, khi đó Quyển Quyển cũng đã lớn, anh sẽ không còn gì vướng bận.
Nhưng mấy ngày nay anh không thể kìm lòng mà hôn Lâm Tri Dịch, khi ngủ cũng ôm chặt Lâm Tri Dịch vào lòng, tất cả đều trái với ý định ban đầu của anh, anh càng ngày càng không thể kiểm soát bản thân, sao lại không thể kiểm soát được nhỉ?
"Anh.."
" anh chưa bao giờ đưa ra yêu cầu gì với người khác.
Lâm Tri Dịch vẫn dùng ánh mắt lo lắng nhìn anh, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt anh, "A Hoài, nói ra đi, được không?"
Chu Hoài Sinh vừa định mở miệng thì đột nhiên nghe thấy tiếng khóc của Quyển Quyển từ phòng bên cạnh. Cả hai vội vàng tách ra, chạy đến phòng trẻ em. Quyển Quyển đang bám vào lan can giường, nước mắt lưng tròng gọi Lâm Tri Dịch, "Ba nhỏ, Quyển Quyển sợ.". Ngôn Tình Hài
"Có chuyện gì vậy con?" Lâm Tri Dịch vội ôm con vào lòng.
"Con sợ, có quái vật." Quyển Quyển nức nở nói.
"Không sao không sao, không có quái vật đâu, ba nhỏ ở đây rồi, Quyển Quyển đừng sợ."
Lâm Tri Dịch không yên tâm, bèn bế Quyển Quyển về phòng mình, ngồi trong chăn, để Quyển Quyển áp vào da mình, giải phóng pheromone, Quyển Quyển mới dần dần ổn định lại, tiếng khóc nhỏ đi nhiều, cuộn tròn như hạt đậu nhỏ trong vòng tay Lâm Tri Dịch, hít hít mũi, chỉ vài phút sau đã ngủ thiếp đi.
Chu Hoài Sinh ngồi bên cạnh giường nhìn, thấy bé con thở đều đặn trở lại, liền khẽ nói: "Bế con về giường nhỏ đi, khó khăn lắm mới tập được thói quen ngủ một mình."
Lâm Tri Dịch không nỡ rời, "Để em ôm thêm chút nữa."
Quyển Quyển có đường nét khuôn mặt giống với Lâm Tri Dịch, tinh xảo và xinh đẹp, chỉ có đôi mắt là giống Chu Hoài Sinh, rất dịu dàng. Dùng từ để miêu tả trẻ con thì là ngoan ngoãn, yên tĩnh. Thêm vào đó là hàng mi dài, khiến người ta càng thêm yêu mến. Lâm Tri Dịch vuốt tóc Quyển Quyển, nhìn mãi không chán.
"Em đang giải phóng pheromone à?" Chu Hoài Sinh đột nhiên hỏi.
"Ừm" Lâm Tri Dịch hơi nghiêng người, nghiêng đầu, để lộ sau cổ cho Chu Hoài Sinh, "Anh muốn xem không?"
Chu Hoài Sinh không ngửi được mùi, nên luôn tò mò. Anh chầm chậm đưa tay, thăm dò chạm vào xung quanh tuyến thể, chỗ đó rất nhạy cảm, Lâm Tri Dịch nhanh chóng có phản ứng, khuôn mặt trở nên không tự nhiên, Chu Hoài Sinh liền rút tay lại.
Cảm giác trống trải sau kíc. h thích ngắn ngủi cần được xoa dịu, Lâm Tri Dịch mím môi, đưa Quyển Quyển cho Chu Hoài Sinh, nói: "Anh bế con về phòng đi."
Cậu chăm chú nhìn Chu Hoài Sinh.
Từ lần đầu tiên Chu Hoài Sinh ngủ lại ở biệt thự, Lâm Tri Dịch đã biết rằng cậu có khao khát mạnh mẽ đối với cơ thể Chu Hoài Sinh, nhưng cậu không thích bản thân bị kíc. h thích đến mức mất kiểm soát bởi tuyến thể nhạy cảm hay pheromone. Cậu hy vọng sự khao khát này hoàn toàn xuất phát từ chính con người Chu Hoài Sinh.
Phẫu thuật đánh dấu giả phải nhanh chóng được tiến hành.
Chu Hoài Sinh đón lấy đứa nhỏ đang ngủ say, ôm chắc chắn trong vòng tay, sau đó đưa về giường nhỏ trong phòng trẻ. Nhưng anh không quay lại phòng của Lâm Tri Dịch. Anh đứng một lúc trong hành lang, rồi nói với Lâm Tri Dịch: "Tri Dịch, anh đi tắm."
Lâm Tri Dịch không trả lời, Chu Hoài Sinh vốn đã định quay đi, nhưng không kìm được mà bước vào phòng của Lâm Tri Dịch, quả nhiên, Lâm Tri Dịch đang ngồi bên giường chờ anh.
"Anh trốn gì đấy?"
Chu Hoài Sinh bước lại gần, "Không có."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!