17/ Quà cưới
Sau khi hai bên gia đình chính thức bàn bạc, họ đã chọn được một vài ngày lành tháng tốt để kết hôn. Trịnh Bá Yên tự tay viết những ngày này lên giấy, đưa cho Châu Toàn và Bạch Hành Việt, bảo hai vợ chồng tự chọn.
Sau khi bàn bạc với Bạch Hành Việt, Châu Toàn đã chọn tháng mười làm ngày đính hôn và đầu xuân năm sau làm ngày cưới.
Ngày đính hôn chỉ cách sinh nhật Bạch Hành Việt vài ngày, lại đúng vào mùa thu, mùa cô yêu thích nhất. Mọi thứ đều hoàn hảo, rất có ý nghĩa kỷ niệm.
Đêm trước ngày đính hôn, hai bên gia đình đã tụ họp ăn một bữa cơm, bàn bạc lại chuyện cưới xin một lần nữa, sau đó bắt đầu trò chuyện thân mật. Cả một phòng bao rộng lớn chật kín người, không khí vui vẻ, ấm cúng.
Châu Nạp và Trịnh Gia Ninh cũng có mặt, hai người ngồi cạnh nhau. Mới quen nhau chưa được ba tiếng đã trở nên thân thiết, chuyện trò đủ thứ trên trời dưới bể.
Trong khi người lớn trò chuyện chuyện chính, hai người họ vừa nghe vừa tám chuyện riêng để giết thời gian.
Sắp đến kỷ niệm một năm yêu nhau với Bành Tri Kỳ, Châu Nạp đang đau đầu không biết nên tặng quà gì nên đã nhờ Trịnh Gia Ninh tư vấn.
Trịnh Gia Ninh lộ vẻ cứ để đó cho tôi, cô liền liệt kê một loạt các thương hiệu lớn từ mỹ phẩm, trang sức đến túi xách, còn giới thiệu cho cậu hai cửa hàng may đồ đặt riêng ở phía tây thành phố mà cô hay lui tới.
Châu Nạp nhíu mày, suy nghĩ vài giây rồi nói: "Tôi cảm thấy những món này vẫn chưa đúng ý cô ấy."
Trịnh Gia Ninh nghĩ một lúc rồi hỏi: "Điều kiện kinh tế của cô ấy thế nào?"
Châu Nạp nói: "Khá tốt".
Mẹ của Bành Tri Kỳ làm kinh doanh trang sức nên cô ấy không bao giờ thiếu thốn chuyện ăn mặc. Đặc biệt, trong cách phối đồ, mỗi bộ quần áo của Bành Tri Kỳ đều cầu kỳ một cách quá đáng, từ đầu đến chân đều rất tinh tế.
Những món đồ đó có thể khiến cô ấy vui, nhưng không đủ đặc biệt. Có lần, khi giận dỗi, Bành Tri Kỳ đã nói anh vẫn chưa đủ dụng tâm với cô ấy. Châu Nạp đã khắc ghi điều đó trong lòng và đang dần thay đổi.
Trịnh Gia Ninh không thấy khó khăn, tiếp tục bày mưu tính kế: "Đối với những cô gái không thiếu thứ gì như vậy thì phải có cách trị riêng." Trịnh Gia Ninh dừng lại một chút, bí ẩn nói: "Cậu chịu khó, bỏ thêm chút tâm tư, chắc chắn sẽ khiến cô ấy vui."
Thấy cô nói có lý, Châu Na hào hứng: "Cái cách trị riêng là thế nào?"
Trịnh Gia Ninh cười ngọt ngào: "Vậy là cậu hỏi đúng người rồi! Đồ vật không cần phải đáp ứng thì đáp ứng nhu cầu bên trong ấy hoặc là mang lại giá trị tinh thần, hoặc là cho cô ấy "thăng hoa" về thể xác."
Châu Nạp hiểu ý cô ấy: "Ý là, sao cô còn bạo hơn cả tôi vậy?"
"Đã là gì đâu, với lại, giờ là thời đại nào rồi." Trịnh Gia Ninh nhún vai. "Còn nhiều ý tưởng độc hơn nữa, toàn là anh tôi dạy tôi đấy. Dù tôi chưa ăn thịt lợn thì cũng phải thấy lợn chạy chứ, mấy cái này chỉ là chuyện nhỏ thôi."
Châu Nạp vô cùng kinh ngạc, không tự chủ được mà liếc nhìn Bạch Hành Việt đang ở cạnh.
Châu Toàn không ngồi xa họ, nghe rõ mồn một. Theo ánh mắt của Châu Nạp, cô cũng nhìn về phía Bạch Hành Việt.
Bạch Hành Việt đang trả lời câu hỏi của bố. Ánh mắt anh lướt qua Châu Toàn, qua tấm khăn trải bàn, bàn tay anh vươn tới, dùng một lực không quá mạnh không quá nhẹ mà bóp vào phần bắp đùi cô.
Châu Toàn thẳng lưng, hơi cứng người.
Trịnh Bá Yên sau khi hỏi xong, quay sang dặn dò thư ký Vương, không còn chú ý đến đám con cháu nữa.
Lúc này, Châu Toàn mới có thời gian, nghiêng người sát vào Bạch Hành Việt, nhỏ giọng: "Gia Ninh còn nhỏ thế, sao anh dạy mấy chuyện linh tinh này cho con bé?"
Bạch Hành Việt vừa nãy không phải là không nghe thấy những gì Trịnh Gia Ninh nói. Anh bình thản đáp: "Không phải anh dạy."
"Thế con bé còn có anh nào khác à?" Châu Toàn chợt nhớ ra: "Người gặp hôm ở trên núi à?"
"Không phải. Anh họ của con bé, tên là Trịnh Đậu Vũ. Em chưa gặp bao giờ."
Châu Toàn hiểu ra.
Bạch Hành Việt ra dáng anh cả, nhắc nhở Trịnh Gia Ninh: "Sau này đừng giao du với Trịnh Đậu Vũ nhiều nữa. Chẳng học được cái tốt gì, toàn mấy chuyện vớ vẩn."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!