14/ Bó hoa cưới
Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, Lâm Lập Tĩnh và Đinh Tư Kỳ báo tin vui, họ đã đính hôn vào đầu năm và dự định tổ chức đám cưới vào một ngày lành tháng tốt giữa năm.
Lâm Lập Tĩnh muốn mời Châu Toàn làm phù dâu, nhưng Châu Toàn quá bận, thỉnh thoảng lại không ở Bắc Kinh, liên lạc rất bất tiện. Sau khi bàn bạc, cuối cùng Lập Tĩnh đã mời một bạn học cấp ba và một bạn cùng phòng đại học làm phù dâu.
Nhân lúc rảnh rỗi, Châu Toàn cùng Lâm Lập Tĩnh đến cửa hàng thử váy cưới. Cửa hàng thanh nhã với những bộ váy trắng tinh xếp đầy hai bên, Lâm Lập Tĩnh gần như hoa mắt, ngay cả Châu Toàn cũng không kìm được mà ngắm nhìn vài lần. Tất nhiên, chẳng có người phụ nữ nào lại không thích những bộ váy lộng lẫy như thế này.
Cuối cùng, Lâm Lập Tĩnh chọn được vài kiểu ưng ý, rồi được nhân viên dẫn vào phòng thử đồ.
Châu Toàn ngồi đợi bên ngoài đọc tạp chí, tiện thể trò chuyện với Lâm Lập Tĩnh.
Gần đây, Lâm Lập Tĩnh mệt rã rời, cô không kìm được mà than thở với Châu Toàn: "Châu Toàn, cậu không biết chuẩn bị đám cưới vất vả đến mức nào đâu, dạo này đầu mình to hơn hẳn một vòng đấy, mỗi đêm ngủ mơ toàn thấy những thứ này, thật sự là không chịu nổi."
Châu Toàn cười nói: "Coi như là nỗi khổ ngọt ngào đi."
Lâm Lập Tĩnh đáp: "Lúc đầu thì thấy ngọt ngào thật, giờ chỉ thấy là gánh nặng thôi. Nào là đặt chỗ tiệc cưới, chuẩn bị thiệp mời với danh sách khách, những việc lặt vặt này thì chưa kể, quan trọng là bố mẹ mình và bố mẹ anh ấy có thói quen sống hoàn toàn khác nhau, phải chiều theo ý họ. Thêm vào đó, phong tục cưới hỏi hai bên cũng không giống nhau, thành ra giống như tổ chức hai đám cưới vậy, ai mà chịu nổi."
Châu Toàn an ủi: "Sắp xong rồi mà, đến lúc đó thoải mái đi hưởng tuần trăng mật, thư giãn một chút."
Lâm Lập Tĩnh méo xệch mặt: "Giờ mỗi ngày mình chỉ mong chờ có mỗi chuyện đó thôi."
Trong lúc Lâm Lập Tĩnh còn đang than vãn, Châu Toàn nhờ nhân viên mang một cốc sôcôla nóng lên cho Lập Tĩnh uống khi cô ấy ra ngoài, vì đồ ngọt giúp con người ta vui vẻ hơn.
Một lát sau, tấm rèm phòng thử đồ được vén ra, Lâm Lập Tĩnh đứng trên bục tròn, trang điểm tinh xảo, tóc búi gọn gàng. Chiếc váy cưới trễ vai được cắt may vừa vặn, phần chân váy phồng lên lấp lánh.
Mặc dù miệng than mệt, nhưng ánh mắt của cô rõ ràng tràn ngập hạnh phúc.
Châu Toàn chân thành khen ngợi: "Cậu thật sự rất đẹp."
"Thật không?" Lâm Lập Tĩnh vui vẻ, nhờ Châu Toàn quay một đoạn video ngắn gửi cho Đinh Tư Kỳ. "Sư huynh đi đón bố mẹ rồi, gửi cho anh ấy để anh ấy đứng ngồi không yên chút."
Châu Toàn cười nói được, rồi tiện miệng hỏi: "Hai người đã đăng ký kết hôn lâu rồi mà sao cậu vẫn gọi anh ấy là sư huynh?"
"Quen rồi, tự nhiên bắt mình đổi cách xưng hô gọi là ông xã mình thấy ngại lắm." Lâm Lập Tĩnh nói: "Mình cũng có thấy cậu gọi thầy Bạch là chồng đâu, bình thường cậu gọi anh ấy là gì?"
Châu Toàn mặt không đổi sắc: "Bình thường thì… cứ gọi thẳng tên thôi."
Số lần cô gọi Bạch Hành Việt là ông xã cũng không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay, vài lần đó đều là trên giường. Cách xưng hô này cũng giống như cách xưng hô kia, có tác dụng "tiếp sức", khi thốt ra sẽ khiến cả hai thêm hưng phấn.
Lâm Lập Tĩnh nhận ra điều bất thường, cô nháy mắt ra hiệu: "Bình thường? Thế lúc riêng tư thì gọi là gì?"
Châu Toàn cười đáp: "Đã nói là riêng tư thì phải bí mật chứ."
Sau khi thử liên tiếp vài bộ váy cưới, Lâm Lập Tĩnh mệt mỏi và buồn ngủ, nhưng vẫn cố gắng, đứng đó một cách máy móc, để hai ba nhân viên chỉnh sửa. Khi họ bảo duỗi tay thì duỗi tay, bảo ngẩng đầu thì ngẩng đầu.
Châu Toàn nhìn thấy, quyết định khi nào mình làm đám cưới sẽ tổ chức đơn giản hết mức có thể.
Lâm Lập Tĩnh hỏi: "À phải rồi, cậu và thầy Bạch định khi nào thì đăng ký kết hôn?"
Châu Toàn nói: "Tạm thời vẫn chưa quyết định."
"Hai người đúng là chẳng ai vội hơn ai."
Châu Toàn chỉ cười mà không nói gì.
Thật ra, Bạch Hành Việt đã từng bàn bạc với cô từ rất lâu rồi, cũng đã hỏi ý kiến cô. Nhưng lúc đó Châu Toàn đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp, luôn tất bật ở tuyến đầu nên chưa có ý định đưa chuyện này vào kế hoạch. Anh không nói gì thêm, tôn trọng ý kiến của cô.
Hôn nhân là chuyện trọng đại, không phải trò đùa, ít nhất, cô phải gả cho anh trong trạng thái tốt nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!