10/ Kế hoạch cuộc đời
Gần nửa năm nay, có lẽ vì công việc không quá bận rộn, Châu Toàn thỉnh thoảng trở nên đa sầu đa cảm, đặc biệt là trước và sau kỳ kinh nguyệt. Những chuyện vụn vặt và những nỗi buồn cứ dồn dập ập đến, không cách nào xua đi được.
Ngày đầu tiên "dì cả" ghé thăm, Châu Toàn vô cùng khó chịu, không có chút thèm ăn nào, sắc mặt tái nhợt. Sáng sớm, Bạch Hành Việt thấy tình trạng cô không ổn, giúp cô xin nghỉ, rồi bảo trợ lý Tiểu Đàm tổng hợp lại các công việc trong ngày để anh làm việc tại nhà.
Quá đau bụng, Châu Toàn uống thuốc giảm đau rồi ngủ một giấc đến tận trưa mới tỉnh. Xong việc, Bạch Hành Việt từ phòng khách trở về phòng ngủ, vén chăn nằm xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng lật người cô lại, áp lòng bàn tay lên bụng cô, truyền hơi ấm sang cho cô.
Trong giấc mơ, Châu Toàn khẽ rên một tiếng, theo bản năng dựa vào nguồn ấm áp. Cô rúc sát vào anh hơn, đưa tay ra, quấn chặt lấy eo anh, chiếc đầu mềm mại vô thức cọ cọ vào lồng ngực anh.
Cơ thể anh thật nóng khiến cô muốn được gần gũi hơn nữa.
Thấy cô nửa tỉnh nửa mơ, Bạch Hành Việt khẽ hỏi: "Còn khó chịu không em?"
Châu Toàn ngủ đến đau đầu, mắt miễn cưỡng mở một khe hở: "Đỡ hơn nhiều rồi ạ."
Môi cô không còn chút huyết sắc, Bạch Hành Việt đương nhiên rất xót. Dì giúp việc vừa hay nấu bánh trôi rượu nếp, để trong nồi giữ ấm. Anh vào bếp múc cho cô một bát, vừa dỗ vừa lừa đút cho cô ăn vài miếng.
Bạch Hành Việt nói: "Lần trước đưa em đi khám đông y cũng không thấy hiệu quả gì."
Châu Toàn rút hai tờ giấy ăn, tùy tiện lau miệng, nói giúp cho thầy thuốc: "Không phải không có hiệu quả đâu, chủ yếu là thuốc thầy kê đắng quá, em không uống nổi nên sau này không uống nữa."
Trong thời gian uống thuốc, cô vẫn còn ở Vân Nam, Bạch Hành Việt không thể lúc nào cũng hỏi han. Cô ôm tâm lý may rủi, có chọn lọc mà báo cáo, nói rằng cơ thể mình đã không còn vấn đề gì nghiêm trọng nữa, anh mới để cô dừng thuốc và không nhắc lại chuyện này. Thầy thuốc đích thực là thầy giỏi, vấn đề thực ra là ở cô.
Bạch Hành Việt liếc cô một cái, tức giận đến bật cười: "Em còn dám nói?"
Châu Toàn biết mình sai, hạ giọng nũng nịu: "Thật sự rất đắng mà… Trước kia anh bị thương, chẳng phải cũng uống thuốc bắc một thời gian dài sao? Anh còn biết rõ mùi vị đó hơn cả em."
Bạch Hành Việt bó tay với cô, nhưng cũng không muốn cứ thế cho qua: "Cơ thể là của em, tự hành hạ mình đấy."
Không nhìn ra sự thay đổi cảm xúc trên gương mặt anh, Châu Toàn rướn người tới trước mặt anh: "Anh giận rồi ạ?"
Bạch Hành Việt nói: "Anh có gì mà giận."
Châu Toàn mỉm cười: "Vậy là anh xót thay em rồi."
Bạch Hành Việt ngầm thừa nhận.
Châu Toàn vứt giấy ăn vào thùng rác, ngửa người nằm trên đùi anh, có chút buồn bã nói: "Bạch Hành Việt."
"Sao?"
"Anh nói xem, tình trạng của em thế này có ảnh hưởng đến việc sinh con không?"
"Em nghĩ đi đâu thế." Bạch Hành Việt nói chậm rãi: "Báo cáo khám sức khỏe chẳng phải ghi là mọi thứ bình thường sao?"
"Nhưng em cứ lo nghĩ mãi."
Trước đây cô và Bạch Hành Việt từng nói rõ về vấn đề này, hai người đã hẹn nhau trước tuổi ba mươi lăm sẽ không cân nhắc chuyện sinh con. Thời thế đổi thay, con người quả thật mỗi lúc một suy nghĩ khác. Gần đây, khi đi ăn với vợ chồng Hà Nguy, họ đưa con gái đi cùng. Cô bé nhỏ nhắn mềm mại, gọi cô một tiếng "dì" trong veo.
Châu Toàn thừa nhận, lúc đó trái tim cô gần như tan chảy. Cô thực ra yêu trẻ con hơn cô nghĩ.
Bạch Hành Việt cúi đầu nhìn cô, luồn tay vuốt mớ tóc mái trước trán cô ra sau tai: "Em yên tâm. Sẽ không ảnh hưởng gì đâu."
Châu Toàn không chắc chắn: "Thật không anh?"
"Thật. Anh lừa em bao giờ chưa?"
"Cái này thì đúng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!