Chương 6: (Vô Đề)

Lời nói của anh không hề vòng vo, thẳng thừng vạch trần sự lúng túng đã ngầm tồn tại giữa hai người.

Châu Toàn đã từng muốn coi như chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng cuối cùng vẫn từ bỏ ý định đó, đưa ra một lời giải thích thỏa hiệp: "Lúc đó muộn quá rồi, tôi có xem wechat, nhưng sau khi ngủ dậy thì quên béng mất chuyện này."

Khóe môi Bạch Hành Việt nhếch lên, cũng không vạch trần: "Thật sao?"

Châu Toàn cúi đầu nhấp một ngụm cà phê, hỏi: "Anh biết mình sẽ đến đây giúp đội khi nào?"

"Một thời gian rồi." Bạch Hành Việt nói: "Nhưng đồng ý với đội trưởng của các em là vào buổi tối hôm tôi thêm bạn với em."

"Anh thêm tôi là để tìm hiểu tình hình của đội sao?"

"Chứ em nghĩ là vì cái gì?"

Mi mắt Châu Toàn khẽ run, nói không biết, rồi lại nói: "Thực ra hôm đó anh có thể hỏi thẳng tôi mà."

"Tôi cũng quên mất chuyện này."

Anh trả lại lời nói đó nguyên si cho cô, như đang trêu chọc cô.

Châu Toàn biết mình sai trước, cười nói: "Không sao, bây giờ tôi thêm anh."

Bạch Hành Việt nhìn cô, lặng lẽ mỉm cười.

Vài phút trước cô còn bối rối, có chút gắng gượng, nhưng lúc này đã có thể đối phó tự nhiên, ít nhất là trên mặt không nhìn ra sơ hở nào. Phản ứng cũng nhanh đấy.

Châu Toàn buông chiếc thìa khuấy bằng inox, cô cầm điện thoại lên, mở danh sách thêm bạn bè. 

Anh đã gửi lời mời kết bạn với cô vài ngày trước, giờ lời mời đã hết hạn. Cô đành phải nhấp vào hồ sơ của anh, rồi gửi lời mời kết bạn ngược lại.

Điện thoại của Bạch Hành Việt vẫn để ở bên tay trái, Châu Toàn thấy anh không có ý định thêm cô, cũng không nhắc nhở, thản nhiên nhìn chằm chằm vào chiếc cốc trước mặt, đếm từng đường vân trên thành cốc.

Bạch Hành Việt ngả người ra sau, ánh mắt rơi vào mu bàn tay cô: "Tay đã đỡ hơn chưa?"

Châu Toàn cũng nhìn tay mình, trả lời: "Qua nhiều ngày như vậy, đã khỏi từ lâu rồi."

Bạch Hành Việt gật đầu, anh không nói thêm gì nữa.

Một ván Ma Sói kết thúc, bàn bên cạnh đang tổng kết lại ván đấu, tiếng cười đùa át cả tiếng nói. 

Bạch Hành Việt không tỏ ra chút khó chịu nào, tay anh chống lên thái dương, từ xa nhìn họ chơi trò chơi.

Châu Toàn quay lưng lại với nhóm người đó, trong tầm nhìn của cô chỉ có Bạch Hành Việt. Dường như không giống với những gì Ninh Di Nhiên nói, trong môi trường này anh không hề tỏ ra đơn độc, cũng không phải kiểu người thích hóng hớt, chỉ là toàn thân không có chút hơi người nào.

Vương Huyền quay lại chỗ ngồi, thấy hai người ngồi đối diện không nói gì, tìm cớ để Châu Toàn đi một lát, rồi nói với Bạch Hành Việt: "Châu Toàn là một cô gái làm việc đáng tin cậy, là một trong số ít người trong đội khiến tôi yên tâm."

Bạch Hành Việt không lên tiếng, đợi Vương Huyền nói xong.

Vương Huyền nói: "Tôi dẫn cô nhóc đến, nghĩ là các thanh niên có chủ đề chung sẽ dễ nói chuyện hơn, ngoài ra còn muốn cô ấy học hỏi cậu nhiều hơn. Nói trước nhé, cậu đừng bận tâm."

Bạch Hành Việt nói: "Không có gì để bận tâm cả. Có thêm một người bên cạnh cũng không làm lỡ dở việc gì."

"Mấy năm không gặp, cậu dễ nói chuyện hơn rồi đấy." Vương Huyền khẽ cười một tiếng, sảng khoái nói: "Mà nói đến, hồi tiểu Châu mới đến thực tập, thằng nhóc Ninh Di Nhiên có tìm riêng tôi, nhờ tôi nương tay với bạn gái của cậu ta. Hai đứa từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, có mối quan hệ như vậy, trước đây cậu không biết bạn gái của cậu ta à?"

Nhớ đến ánh mắt của Châu Toàn khi mới bước vào, lạnh nhạt, cứng nhắc, tỏ rõ thái độ muốn tránh chuyện, Bạch Hành Việt đột nhiên bật cười: "Thật sự không quen. Chẳng phải tôi vừa về nước sao?"

Nói chuyện thêm vài câu, Vương Huyền có việc đột xuất, ông nhận một cuộc điện thoại rồi vội vã rời đi. 

Châu Toàn gọi món xong, từ quầy bar quay lại, chỉ còn Bạch Hành Việt đang đợi cô.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!