Chương 5: (Vô Đề)

Ngón tay cái của Bạch Hành Việt dán trên làn da cô, cảm nhận được nhịp đập mạnh nhất của mạch máu.

Châu Toàn vẫn còn đang ngơ ngẩn thì anh đã buông tay, lùi lại nửa bước và nói: "Cẩn thận."

Sự việc xảy ra quá đột ngột, cảm giác mất trọng lực giống như đang đi tàu lượn siêu tốc. Trên trán Châu Toàn lấm tấm mồ hôi, cô vội vàng đáp lại.

Trời chạng vạng tối, hai người quay trở về. Con đường xuống núi gập ghềnh, đầy đá vụn. Châu Toàn bước đi cực kỳ cẩn thận, cứ đi hai bước lại cúi đầu nhìn xuống chân.

Bạch Hành Việt cũng không hối thúc, anh đi thong thả theo nhịp bước của cô. Vừa mới đổ mồ hôi, cô thấy nóng, tiện tay buộc mái tóc thành búi củ tỏi để lộ chiếc cổ thon dài, vành tai ửng hồng, bên cạnh có một nốt ruồi nhỏ không dễ nhìn thấy. Cô cũng có một nốt ruồi tương tự ở xương quai xanh.

Gió thổi tới, Châu Toàn nghiêng người, nhìn thấy mặt trời lặn như thỏi vàng tan chảy. Cả thế giới trống rỗng, chỉ còn lại cơn gió đang thổi.

Cô chụp một bức ảnh phong cảnh gửi cho Ninh Di Nhiên. Rất nhanh sau đó nhận được tin nhắn hỏi cô hôm nay chơi có vui không, khi nào thì về. Châu Toàn trả lời từng cái một.

Màn hình điện thoại hướng thẳng vào ánh sáng, Bạch Hành Việt liếc qua một cái, rồi thu lại ánh nhìn.

Ngọn núi này không cao, lát sau đã đi đến bãi đậu xe ngoài trời dưới chân núi.

Châu Toàn phát huy chút nhiệt huyết cuối cùng của một hướng dẫn viên, trước khi lên xe cô nói: "Nếu anh mệt, thực ra tôi cũng có thể lái, nhưng có thể sẽ hơi chậm."

Mấy ngày nay quả thực anh chưa được nghỉ ngơi tốt, Bạch Hành Việt không khách sáo với cô, hỏi: "Trước đây đã từng đi đường cao tốc chưa?"

"Đi rồi." Châu Toàn nói thật: "Nhưng chỉ đi hai ba lần thôi."

"Bằng lái có mang theo không?"

"Có." Châu Toàn sờ vào lớp trong của túi, xác nhận lại một lần nữa.

Bạch Hành Việt chống tay lên nắp capo xe, giọng nói như đang đùa: "Vậy thì em lái đi. Lái nhanh hay chậm không quan trọng, miễn là sáng mai tôi còn được thấy mặt trời là được."

Châu Toàn vô thức mím môi, đổi chỗ cho anh.

Ban đầu, Châu Toàn không quen với cấu hình của chiếc xe này, lái chậm như rùa bò. Bạch Hành Việt không lên tiếng chỉ dẫn, quả nhiên để mặc cô tùy ý lái.

Trong xe rất yên tĩnh, anh khoanh tay ngồi dựa lưng, nhắm mắt vờ ngủ, không lâu sau đã có tiếng thở đều đều, mơ hồ.

Châu Toàn dần dần tìm được cảm giác, tăng tốc độ xe, cố gắng lái vững hơn một chút.

Trời không quá tối nhưng Châu Toàn vẫn thấy căng thẳng thần kinh, không dám lơ là một giây phút nào.

Trước đây khi cô lái xe, bên cạnh luôn có Ninh Di Nhiên theo dõi, để ý từng chút một, sợ cô xảy ra sai sót gì. Ngược lại với Bạch Hành Việt, anh có thể ngủ trong tình huống này, đúng là thực sự tin tưởng cô.

Màn đêm buông xuống, đi qua hai trạm dừng nghỉ và trạm thu phí, rời khỏi đường cao tốc, trái tim của Châu Toàn cuối cùng cũng được thả lỏng.

Con đường ở vùng quê rộng rãi, nhìn không thấy điểm cuối. Dưới cột đèn đường phía trước đột nhiên xuất hiện một nam một nữ đeo ba lô cồng kềnh, bên cạnh có ba chiếc vali. Người đàn ông trẻ tuổi đeo kính nhìn thấy một chiếc xe đang đi tới, vội vàng bước lên nửa bước, vẫy tay thật mạnh.

Bạch Hành Việt đúng lúc này mở mắt.

Châu Toàn hỏi: "Có cần dừng lại không?"

Bạch Hành Việt vặn cổ hai cái, giọng hơi khàn: "Tôi sao cũng được, tùy em."

Châu Toàn nhìn qua gương chiếu hậu, phía sau tối om, không có chiếc xe nào khác đi qua có thể giúp họ. Cô không do dự, tấp xe vào lề đường.

Cửa sổ xe từ từ hạ xuống. Người đàn ông khom lưng, mượn ánh đèn nhìn rõ tình hình trong xe, lịch sự nói một câu "xin chào", rồi nói tiếp: "Xin hỏi, nếu tiện thì có thể cho chúng tôi quá giang một đoạn được không?"

Châu Toàn nói: "Hai người muốn đi đâu?"

Chưa đợi người đàn ông mở lời, người phụ nữ phía sau anh ta đã đi tới, liếc mắt vào trong, nói trước một cái tên nhà nghỉ: "Không xa đâu! Tôi vừa xem bản đồ, ở gần đây thôi. Chúng tôi có thể trả tiền xe cho cô."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!