Châu Toàn vặn mở khóa cửa, né sang một bên, đợi Bạch Hành Việt vào nhà.
Trong nhà tối mờ mờ, thoang thoảng mùi nhựa thông từ đồ nội thất cũ. Tiếng mưa rơi tí tách trên khung cửa sổ, nghe lách tách, lách tách. Bên ngoài là thế giới ồn ã, trong này lại tĩnh lặng đến lạ thường, như hai thế giới tách biệt.
Châu Toàn bước qua ngưỡng cửa, đặt chân lên tấm thảm. Lối vào rất hẹp, cô gần như dán chặt vào người Bạch Hành Việt. Vải áo anh cọ vào mặt cô, hơi nhột.
Cô dịch sang một bước nhỏ, tay vòng ra phía sau anh, bật đèn lên.
Căn phòng ngay lập tức sáng bừng, đèn đóm rực rỡ. Châu Toàn chớp mắt, đợi thích nghi với ánh sáng, rồi ngước lên nhìn Bạch Hành Việt.
Anh cũng đang nhìn cô.
Hai người im lặng đối mặt vài giây, ánh mắt chạm nhau trong không khí, như có một dòng chảy ngầm mãnh liệt.
Bạch Hành Việt là người đầu tiên phá vỡ bầu không khí vô hình này, nói: "Đi thay đồ đi, kẻo cảm lạnh."
Châu Toàn suýt quên mình đã bị ướt mưa: "Đi ngay đây."
Hôm nay cô về muộn, không kịp dọn dẹp sofa. Châu Toàn đi đến phòng khách, gạt quần áo và tài liệu lộn xộn sang một bên: "Anh cứ vào đi, không cần thay giày đâu, em không có dép dự phòng."
Bạch Hành Việt đi qua hai phòng ngủ có hướng nam và bắc: "Phòng nào là phòng em?"
"Phòng phía bắc, sao vậy?"
"Không có gì."
"Vậy anh đợi em một lát, em vào lau người."
"Ừm."
Châu Toàn đặt ấm nước lên đế, nhấn công tắc, lấy chiếc áo thun và khăn tắm vắt trên lưng ghế rồi quay người vào nhà vệ sinh, khép hờ cửa lại.
Ngoài cửa, tiếng nước sôi ù ù, lấn át sự tồn tại của Bạch Hành Việt.
Châu Toàn đứng trước gương, đầu óc mơ hồ. Cô đưa tay luồn vào tóc, vuốt những sợi tóc ẩm ướt một cách vô thức.
Trong gương, đôi mắt cô ngập tràn hơi nước, quần áo dính chặt vào da, cảm giác ẩm ướt khó chịu.
Vài phút sau, Châu Toàn quay lại phòng khách. Bạch Hành Việt đang ngồi trên ghế sofa, lật giở một cuốn sách. Nghe thấy tiếng động, anh ngước mắt lên.
Không ai nói gì, nhưng không hề gượng gạo hay ngại ngùng.
Nước sôi ùng ục, hơi nước nâng nhẹ nắp ấm, bong bóng nổi lăn tăn. Châu Toàn lấy bộ ấm trà, chờ nước nguội bớt, tráng ấm rồi pha trà.
Bạch Hành Việt đặt cuốn sách xuống, nhìn bóng lưng cô rồi quan sát bố cục và đồ đạc trong nhà.
Căn hộ không lớn, chưa đến chín mươi mét vuông, nhưng hai người thuê thì quá đủ.
Nội thất là tông màu gỗ tự nhiên, sàn gỗ phản chiếu ánh sáng, sạch bong không tì vết. Trên kệ ti vi có một lọ nến thơm không khói và một hộp đựng đồ trang sức. Phía ban công phơi cả đồ lót.
Khác với ký túc xá ở trại, nơi đây tràn ngập dấu vết cuộc sống của cô, gọn gàng, ấm cúng, tươm tất, giống một ngôi nhà hơn.
Châu Toàn vặn chặt nắp hộp trà, nghe thấy tiếng bước chân nên quay đầu lại: "Tối nay chúng ta ăn gì?"
Bạch Hành Việt nói: "Anh có mua đồ ăn mang về. Chắc nguội rồi, lát nữa hâm nóng lại."
Nghĩ đến điều gì đó, Châu Toàn hỏi: "Anh đã đợi ở dưới lầu lâu chưa?"
"Cũng tàm tạm."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!