Chương 47: (Vô Đề)

Lúc gần nửa đêm, nhiệt độ xuống rất thấp. Áo khoác của cô đã để lại trong phòng riêng, trên người chỉ mặc một lớp mỏng. Châu Toàn không kìm được rùng mình, theo bản năng siết chặt chiếc áo trên vai.

Xe đậu ở đầu hẻm. Bạch Hành Việt kéo cô đi về phía đó, ban đầu anh đi rất nhanh, nhưng khi nhận ra chân cô có vấn đề, anh đã đi chậm lại để phù hợp với bước chân của cô.

Gương mặt anh khuất trong bóng tối, biểu cảm có vẻ lạnh nhạt, nhưng bàn tay nắm lấy cô lại ấm áp, truyền hơi ấm sang cho cô.

Việc Nghê Thính đột ngột gặp chuyện khiến Châu Toàn phải gồng mình chịu đựng. Giờ đây khi đã thả lỏng, cơn say lại ập đến, đầu óc cô nặng trĩu, bước chân nhẹ bẫng.

Tối nay đã uống quá nhiều, cô gần như mất tỉnh táo, không thể suy nghĩ nhiều. Cô chỉ biết người đàn ông trước mắt chính là nguồn an toàn và sự dựa dẫm của mình.

Khi con người ta say, họ sẽ tuân theo bản năng động vật, các giác quan được khuếch đại tối đa. Châu Toàn im lặng đi được mười mấy mét, đột nhiên giật nhẹ ống tay áo anh, thều thào: "Bạch… chậm lại, em khó chịu quá."

Cô khẽ th* d*c, giọng điệu như đang van xin lúc cao trào, điều mà bình thường cô sẽ không bao giờ nói ra.

Bạch Hành Việt cúi xuống nhìn, lúc này mới nhận ra trạng thái của cô không ổn. 

Châu Toàn trang điểm rất kỹ lưỡng, kẻ mắt, chuốt mascara, đánh phấn mắt, đôi mắt đen láy khiến đồng tử càng thêm mất tiêu cự.

Cô đứng đón gió, vừa mệt vừa lạnh, ngón cái vô thức cọ nhẹ vào lòng bàn tay anh.

Ký ức ùa về, Bạch Hành Việt cảm thấy hơi khô cổ, khẽ hỏi: "Khó chịu chỗ nào?"

Châu Toàn nói bằng giọng mũi, rằng chỗ nào cũng khó chịu.

Bạch Hành Việt lại hỏi: "Vẫn biết tôi là ai chứ?"

Châu Toàn có hỏi có đáp: "… Biết."

Bạch Hành Việt không nói gì thêm, dìu cô qua đường rồi đặt cô ngồi vào ghế phụ.

Trong xe có mùi hương quen thuộc từ đàn hương hoà cùng rêu xanh, khiến người ta có cảm giác an tâm. Châu Toàn tìm một vị trí thoải mái, áp má vào cửa kính lạnh buốt, nửa tỉnh nửa mơ.

Bạch Hành Việt hỏi: "Giờ em ở đâu?"

Châu Toàn nhìn anh chằm chằm, không nói một lời, như đang suy nghĩ.

Bạch Hành Việt nhìn cô một lúc, cắn răng không nói nên lời. Dù bao nhiêu năm trôi qua, Châu Toàn khi say vẫn y như vậy, hỏi gì cũng không biết, có thể bị bất kỳ ai dụ dỗ.

Sau khi ổn định cho cô, Bạch Hành Việt khởi động xe, lái về nhà mình.

Châu Toàn ngủ mê man suốt dọc đường. Giữa chừng, cô tỉnh vì khát, không nghĩ ngợi gì, cô nhoài người từ giữa hai ghế ra ghế sau, lơ mơ tìm nước uống.

Dù không phải cùng một chiếc xe, nhưng trong tiềm thức, cô vẫn biết thói quen để đồ của anh.

Bốn mươi phút sau, xe rẽ vào hầm gửi xe. Bạch Hành Việt liếc nhìn về phía nam, xe của Ninh Di Nhiên đang đỗ ở đó, bên cạnh có một chỗ trống.

Sau khi đỗ xe, Bạch Hành Việt đánh thức Châu Toàn, giúp cô tháo dây an toàn.

Châu Toàn khẽ rên một tiếng, âm cuối mềm mại yếu ớt, rồi nhẹ nhàng đặt chân xuống đất. Trong khoảnh khắc đó, cô như tỉnh táo, lại như chìm đắm trong ảo giác.

Một giây trước khi Bạch Hành Việt lùi lại, cô vươn tay túm lấy vạt áo bên hông anh, vò nó thành những nếp nhăn.

Ánh mắt Châu Toàn nhìn thẳng, khẽ hỏi: "Tối nay, sao anh lại ở đó?"

Trong xe bật điều hòa. Hôm nay cô mặc một chiếc váy hai dây mỏng, để lộ non nửa b** ng*c căng tròn, trắng đến chói mắt. Bạch Hành Việt liếc nhìn một cái, nhưng không hề xao động: "Bây giờ tôi nói, em có nhớ không?"

"… Hả?"

"Em say quá, dễ quên lắm."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!