Châu Toàn không đáp lời, tầm mắt vượt qua Ninh Di Nhiên, nhìn ra phía sau anh, nặn ra một nụ cười và chào: "Giáo sư Trần ạ."
Giáo sư Trần hơi ngớ người, dịu dàng nói: "Con bé này, sao tự nhiên lại khách sáo thế? Cứ gọi dì là dì như trước cũng được mà."
Châu Toàn chỉ cười mà không đổi cách xưng hô.
Ninh Di Nhiên nhìn chằm chằm vào cô: "Toàn Toàn, em đợi lâu chưa?"
Châu Toàn nói: "Cũng không lâu lắm."
Ninh Di Nhiên hỏi: "Sao không báo trước với anh một tiếng?"
Châu Toàn cứng họng đáp: "Tôi không muốn làm phiền anh. Có một thứ để quên ở đây, bây giờ mới nhớ ra nên qua lấy."
Giáo sư Trần vui vẻ cười nói: "Vậy thì hay quá, hôm nay mua nhiều đồ ăn lắm, con ở lại ăn tối nhé."
Ninh Di Nhiên thay cô đồng ý, đưa giỏ rau trên tay cho giáo sư Trần: "Mẹ, mẹ lên lầu trước đi, tụi con nói chuyện một lát."
Giáo sư Trần nói được, trước khi vào nhà không quên dặn dò một câu: "Người trẻ cãi vã là chuyện thường, không có trở ngại nào không vượt qua được, sau này đường đời còn dài."
Ninh Di Nhiên cười nói: "Con biết rồi, mẹ mau vào đi ạ."
Cánh cửa kính "ting" một tiếng khóa lại, ngăn cách không khí bên trong và bên ngoài.
Ninh Di Nhiên nói: "Trong nhà vẫn còn khá nhiều đồ của em, anh đã bảo dì giúp việc dọn ra và để chung một chỗ rồi."
Nội tâm Châu Toàn rối như tơ vò: "Có bác gái ở nhà, tôi không lên nữa đâu, hôm khác đến lấy cũng được."
"Đến rồi thì vào ăn bữa cơm luôn." Ninh Di Nhiên nói: "Em đột ngột bỏ đi, anh không biết ăn nói với mẹ thế nào, bà còn tưởng anh lại bắt nạt em. Với lại, Duke nhớ em lắm đấy."
Châu Toàn nhìn về phía hầm đậu xe, cứ ngỡ Bạch Hành Việt sẽ xuất hiện ngay lập tức. Cô nhìn đồng hồ, không muốn dây dưa ở đây bèn theo Ninh Di Nhiên vào thang máy.
Châu Toàn bước vào nhà trước, biết trong tủ giày có dép trong nhà dự phòng, với tư cách là khách, cô hỏi ý kiến Ninh Di Nhiên rồi mới mở tủ lấy.
Bài trí trong nhà so với trước kia không khác là bao, chỉ là không còn dấu vết sinh hoạt của người thứ hai.
Châu Toàn cúi người thay giày thì bị một chiếc đầu chó lông xù dụi vô mấy cái. Duke là chú chó samoyed Ninh Di Nhiên nuôi, đã năm sáu tuổi, khá chảnh choẹ, ngay cả Ninh Di Nhiên nó cũng không quấn người, chỉ thích mỗi cô.
Châu Toàn xoa đầu nó, Duke thè lưỡi, ư ử vài tiếng đầy tủi thân.
Ninh Di Nhiên dở khóc dở cười, nhấc một chân của nó lên: "Cái con sói mắt trắng này, bình thường ai cho mi ăn ngon mặc đẹp hả?"
Duke giãy ra, vẫy đuôi chạy về bên Châu Toàn.
Phía nhà bếp, dì giúp việc và giáo sư Trần đang chuẩn bị đồ ăn, phòng khách người và chó quấn quýt chơi đùa. Châu Toàn đã từng rất vui vẻ với những khoảnh khắc này, nhưng bây giờ tâm trạng cô đã khác, thậm chí không thể nói là cảm giác như đã qua cả thế kỷ.
Trái tim cô giờ đây đã thuộc về một người khác.
Trước bữa ăn, Ninh Di Nhiên đi cùng Châu Toàn vào phòng thay đồ, anh tựa vào gương đứng quan sát cô với hai cánh tay khoanh lại. Châu Toàn mở nắp hộp, lấy đại một món đồ trong đống đồ rồi cho vào túi.
Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt chăm chú của Ninh Di Nhiên.
Ninh Di Nhiên nói chuyện không kiêng nể: "Em còn nhớ không, có một lần em đã nằm ngay tại vị trí em đang ngồi bây giờ."
Châu Toàn giả vờ không hiểu, bình tĩnh nói: "Tôi đột ngột đến đây không có ý gì khác. Anh đừng nghĩ nhiều."
"Thật ra đâu cần phiền phức thế." Ninh Di Nhiên nói: "Chỉ cần em gọi một cuộc, dù anh có bận đến mấy cũng sẽ mang đồ đến cho em."
"Không cần, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!