Tối qua, sau vài ly rượu, Ninh Di Nhiên kể về Châu Toàn, tỉ mỉ từng chi tiết từ lúc họ gặp gỡ đến khi yêu nhau. Bạch Hành Việt bất chợt nảy ra ý, bỏ lại Ninh Di Nhiên ra khỏi cửa.
Trên xe, Bạch Hành Việt khởi động xe, suýt nữa quên mất mình đã uống rượu.
Trong lúc chờ tài xế, anh nhớ lại lời của Hoàng Mao, trong đầu chợt lóe lên tấm ảnh của Châu Toàn trên thẻ nhân viên. Cô để khuôn mặt mộc, non nớt, dáng vẻ sinh viên, buộc tóc đuôi ngựa, vầng trán đầy đặn, lấm tấm hai nốt mụn trứng cá.
Mười tám, mười chín tuổi, từ ngoại hình đến ánh mắt đều rất non nớt, không sáng bừng như bây giờ. Chuyện đó quả thực là chuyện xưa cũ không đáng nhắc lại.
Khi đó Châu Toàn còn chưa học năm nhất đại học, vừa đến Bắc Kinh, đến quán bar tìm việc làm thêm. Hoàng Mao không đành lòng thấy cô kéo vali đi đi lại lại nên giữ cô lại, dọn một phòng nhỏ trong kho làm chỗ ở cho cô.
Trước khi ra nước ngoài, Bạch Hành Việt đã cãi nhau một trận với Bạch Mẫn, tâm trạng vô cùng tệ, đúng lúc quán bar của một người bạn khai trương, anh đến ủng hộ.
Châu Toàn đi làm được vài ngày, chưa quen môi trường, càng lo lắng càng hấp tấp, làm đổ rượu lên người anh. Người bạn đứng bên cạnh anh mắng cô một trận té tát.
Cô gái trẻ như đứng trước một kẻ địch lớn, mím chặt môi, vẻ mặt sắp khóc nhưng vẫn cố nhịn, nghẹn ngào nói xin lỗi.
Bạch Hành Việt hiếm khi động lòng trắc ẩn, giúp cô giải vây. Đêm đó Châu Toàn liên tục mắc lỗi, liên tục xin lỗi người khác.
Bạch Hành Việt định về thay quần áo, muốn xem cô định khi nào mới khóc, nhưng rồi lại không đi.
Nửa đêm, Châu Toàn giao ca với đồng nghiệp, trốn vào một góc, ôm một chai bia, ngửa cổ uống một hơi.
Bạch Hành Việt đi vệ sinh, vừa lúc nhìn thấy. Rượu ở quán bar này cơ bản đều pha bằng cồn kém chất lượng, chỉ một ngụm như vậy cũng đủ khiến cô say, suýt nữa bị người ta lôi đi.
Chuyện như vậy xảy ra ở nơi này chẳng có gì lạ. Bạch Hành Việt cũng không có nhiều lòng tốt như vậy, không định giúp cô lần thứ hai.
Anh đi ngang qua cô, nhưng tay bị Châu Toàn nắm chặt. Cô mất tỉnh táo, nhưng lại có một sự dựa dẫm bản năng đối với anh.
Bạch Hành Việt đành đưa cô về phòng trọ, lại bị cô nôn vào người. Căn phòng quá nhỏ, không thông gió, khắp nơi bừa bộn. Châu Toàn nằm trên chiếc giường gấp, co ro người lại, nhỏ bé và gầy guộc.
Anh kiên nhẫn nhìn cô một lúc, sau đó đưa cô đến khách sạn gần đó nghỉ ngơi.
Châu Toàn say rượu tỏ tính xấu, kéo anh nói luyên thuyên không ngừng, nói một mình đến gần sáng mới chịu ngủ.
Bạch Hành Việt lại không thể đi được. Anh tự thấy mình không phải người tốt, cả đời này cũng chỉ tử tế một lần, đó là với Châu Toàn.
Hôm đó trước khi đi, anh để lại cho cô một mẩu giấy, dặn cô sau này cẩn thận một chút. Không phải loại rượu nào cũng có thể uống, không phải loại người nào cũng có thể tin tưởng. Nếu không học được cách bảo vệ bản thân thì đừng dấn thân vào chốn thị phi.
Không lâu sau đó, anh ra nước ngoài. Bạch Hành Việt đã từng nghĩ, nếu không đi chuyến này, có lẽ sẽ có một sự phát triển khác với Châu Toàn. Nhưng cô luc đó thực sự cũng chưa quan trọng đến mức đáng để anh thay đổi kế hoạch ở lại Bắc Kinh.
Đoạn tình này chỉ có thể là một khúc nhạc đệm. Một chút rung động ban đầu không đáng nhắc đến.
Cho đến tận hôm nay, Ninh Di Nhiên nói chuyện với anh về hai năm trước, kể về lúc mới quen Châu Toàn, cô lúc đó như thế nào. Nhưng Bạch Hành Việt lại nhớ về những chuyện còn lâu hơn thế.
Khoảnh khắc ấy, anh bỗng rất muốn gặp cô.
Sáng sớm, anh tới gần nhà cô. Bạch Hành Việt bảo tài xế đỗ xe bên đường, bình tĩnh nhìn Châu Toàn nói cười với một người đàn ông khác, cử chỉ đàng hoàng, điềm tĩnh và có quy củ.
Trong mắt người ngoài, Châu Toàn có năng lực cực kỳ mạnh, đối nhân xử thế tự nhiên, xử lý mọi việc không tốn chút sức lực. Có lẽ chỉ có anh mới biết, cô đã phải khó khăn như thế nào để từng bước đi đến ngày hôm nay.
Sự trưởng thành của cô không phải chỉ trong chốc lát, nhưng anh lại vắng mặt trong những năm tháng khó khăn nhất của cô, Ninh Di Nhiên cũng vậy.
Bạch Hành Việt gửi cho cô một định vị thời gian thực, nhìn sự thay đổi biểu cảm của cô và chờ cô bước về phía anh.
Anh ôm cô, hôn cô, lắng nghe tiếng thở gấp gáp của cô, cảm nhận những rung động nhỏ nhặt và lớp da gà trên làn da cô.
Châu Toàn vòng tay qua vai anh, trong mắt cô có hình bóng anh, thật sống động và mềm mại.
Một lúc lâu sau, Bạch Hành Việt cuối cùng cũng buông cô ra, đặt một nụ hôn lên trán cô, mang ý nghĩa vỗ về.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!