Chương 35: (Vô Đề)

Mùng hai Tết, Bạch Hành Việt bị bà Bạch Mẫn gọi điện giục quay về Bắc Kinh.

Ban đầu Bạch Hành Việt không định về, nhưng Bạch Mẫn khuyên mãi không được, đành lạnh lùng nói thẳng: "Lần này con không về thì sau này mẹ con mình khỏi gặp nhau nữa."

Lại chiêu cũ rích này cứ dùng đi dùng lại, thật vô vị. Anh lười để ý.

Biết anh đã về, Hoàng Mao vội vàng liên hệ: "Anh Việt, không xong rồi… nổ rồi!"

Bạch Hành Việt vẫn đang trên đường, bị làm phiền đến đau đầu: "Cậu nổ à?"

"Không phải, nhà anh nổ rồi!" Hoàng Mao thở hổn hển: "Em dẫn người dọn dẹp đến nhà anh. Cửa sổ ban công mở toang, ống nước bị đóng băng và vỡ tung rồi… Chao ôi, nhà anh bây giờ thành cái động thuỷ liêm rồi."

Bạch Hành Việt bảo tài xế taxi quay đầu, về chỗ ở trước để xem xét, tiện thể lấy xe.

Khi anh đến nơi, thợ sửa chữa vẫn chưa tới. Hoàng Mao đi chân trần lội trong nước, ống nước phía sau vẫn đang xịt nước ra ngoài.

Nhìn thấy Bạch Hành Việt, Hoàng Mao như thấy cứu tinh: "Anh trai thân yêu của em, cuối cùng anh cũng đến rồi! Em sợ tất cả tranh vẽ, tài liệu và mọi thứ khác của anh sẽ bị ngập hết."

Bạch Hành Việt đi vào thư phòng, sắp xếp và đóng gói các bản thiết kế.

Hoàng Mao đến giúp: "Vậy đồ nội thất thì sao? Toàn là gỗ xịn, còn dùng được không? Có cần em mang ra chợ vật liệu xây dựng thanh lý không?"

Bạch Hành Việt nửa cười nửa không: "Nếu muốn thanh lý thì thanh lý cậu trước đã."

Biết mình đuối lý, Hoàng Mao im bặt.

Chỗ này không thể ở được nữa. Phải thay sàn nhà, sơn lại tường, đồ nội thất cũng phải mua bộ mới. Hoàng Mai gọi công ty chuyển nhà đến, chuyển đồ đạc đến một căn hộ khác của Bạch Hành Việt.

Trước khi Bạch Hành Việt ra nước ngoài, anh và Ninh Di Nhiên đã mua hai căn hộ ở phố bắc khu Vạn Liễu Hoa Phủ, cùng một tòa nhà, căn trên căn dưới, cách nhau không nhiều tầng.

Mấy năm nay anh không ở, Ninh Di Nhiên giúp trông coi, định kỳ cho người đến dọn dẹp nên khá sạch sẽ.

Biết những bản thiết kế của Bạch Hành Việt rất quan trọng, Hoàng Mao không để người của công ty chuyển nhà động tay mà tự mình cẩn thận bê các thùng carton lên lầu.

Trong tủ lạnh có sẵn nước khoáng có ga Paris Water mới nhất, Hoàng Mao lấy cho mình và Bạch Hành Việt mỗi người một chai.

Từ phía đông thành phố sang phía tây thành phố, chớp mắt trời đã tối.

Bạch Hành Việt cúp cuộc gọi không biết là thứ mấy của Bạch Mẫn, đợi Hoàng Mao nghỉ đủ rồi, cùng xuống lầu.

Trong thang máy, Hoàng Mao bày ra vẻ mặt phức tạp, nhìn Bạch Hành Việt hết lần này đến lần khác, như muốn nói gì đó.

Bạch Hành Việt thấy cậu ta khó chịu: "Có gì thì nói đi."

Hoàng Mao cũng không khách sáo: "Anh Việt, lúc nãy em đã thấy rồi, trong thùng có kẹp một cái thẻ nhân viên… Bạn gái cũ của anh Nhiên mấy năm trước từng làm thêm ở quán bar của bọn mình à? Hai người đã quen nhau từ lâu rồi?"

Ninh Di Nhiên từng bao trọn quán bar để tổ chức sinh nhật cho Châu Toàn, hai năm nay thỉnh thoảng cũng đến đó ngồi cùng cô. Hoàng Mao đã gặp Châu Toàn rất nhiều lần nên nhận ra cô ấy.

Bạch Hành Việt nói: "Cô ấy là do cậu tuyển vào, quên rồi à?"

"Haiz, chuyện cũ rích rồi, em quên từ lâu rồi." Hoàng Mao vỗ đầu: "Hơn nữa cô ấy so với trước đây thì thay đổi nhiều quá, hoàn toàn là hai phong cách khác nhau luôn."

Cửa thang máy mở ra, chủ đề này cũng kết thúc.

Bạch Hành Việt đưa Hoàng Mao đến ga tàu điện ngầm gần đó rồi lái xe về ngôi nhà kiểu cũ. Vừa bước vào nhà, một luồng khí nóng ập đến. Lò sưởi đang đốt củi, nhưng không khí lại lạnh như hầm băng.

Bạch Mẫn ngồi thẳng trên ghế sofa đối diện chiếc tivi đang tắt, chiếc khăn choàng trên người không có một nếp nhăn. Trên bàn trà có ba chiếc chén sứ, hẳn có khách đến.

Bạch Hành Việt vứt chìa khóa xe, vắt áo khoác lên lưng ghế sofa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!