Ngoài phòng riêng, người qua lại ồn ào.
Người phục vụ mang thức ăn vào, nước súp tràn ra vô tình làm bỏng ngón tay. Tay cô gái phục vụ buông lỏng, bát súp bằng sứ trắng rơi thẳng xuống đất, vỡ tan tành.
Người phục vụ vội vàng xin lỗi, rồi gọi một người khác vào cùng dọn dẹp. Món ăn đó phải làm lại.
Đợi khi khúc mắc này qua đi, Bạch Hành Việt lên tiếng: "So sánh cô ấy với ai?"
Ninh Di Nhiên nói với giọng đùa cợt: "Người yêu cũ của cậu."
Bạch Hành Việt nhấp một ngụm trà, vẻ mặt không đổi: "Nhầm đối tượng rồi. Muốn so thì là cậu so sánh mới đúng, hỏi tôi làm gì."
Ninh Di Nhiên vẻ như vô tình nói: "Tôi trước giờ cứ nghĩ, Châu Toàn không phải mẫu người cậu thích nên tôi rất yên tâm khi hai người ở chung."
Bạch Hành Việt bình thản nói: "Trước đây có yên tâm hay không thì cũng đã qua rồi. Bây giờ chuyện của cô ấy, chưa đến lượt cậu và tôi bận tâm."
Lời nói này không chút kẽ hở, Ninh Di Nhiên không thể nghe ra điều gì bất thường, nói: "Dù sao ban đầu cũng là hướng đến hôn nhân. Tôi không thể hoàn toàn không quan tâm. Nếu sau này cô ấy gặp người không tốt, tôi cũng có thể giúp khuyên nhủ."
Khi ở bên nhau thì lịch sự, khi chia tay cũng lịch sự nên mối quan hệ giữa anh ta và Châu Toàn vẫn chưa đến mức không thể nhìn mặt nhau.
Bạch Hành Việt không để tâm: "Châu Toàn chưa chắc đã muốn cậu can thiệp quá nhiều."
"Nói thật nhé, lão Bạch, hai người mới quen bao lâu, cậu chưa chắc đã hiểu cô ấy." Ninh Di Nhiên nói: "Hơn nữa, cậu xen vào giữa bọn tôi, suy cho cùng vẫn là người ngoài. Rất nhiều chuyện không thể nhìn nhận một cách toàn diện."
"Bây giờ, cậu đối với cô ấy mới là người ngoài." Bạch Hành Việt nhếch môi: "Không chỉ là người ngoài, mà còn là khách qua đường."
Ninh Di Nhiên khựng lại, tự giễu cười: "Có lẽ vậy."
Một lúc sau, thức ăn đã được mang ra đầy đủ. Người phục vụ mang thêm một đĩa thịt cừu xào cay, nói là tặng thêm.
Ninh Di Nhiên vẫn chưa động đũa.
Châu Toàn có khẩu vị nhạt, không thích ăn cay. Lúc mới yêu nhau, mỗi lần đi ăn, Ninh Di Nhiên luôn để ý đến cô. Sau này lâu dần, anh ta dần dần áp đặt sở thích của mình lên cô.
Nghĩ kỹ lại, mối quan hệ này luôn là cô nhường nhịn nhiều hơn.
Bạch Hành Việt không định uống say cùng Ninh Di Nhiên. Anh thấy Ninh Di Nhiên uống hết ly này đến ly khác: "Cậu đặc biệt đến đây chỉ để nói chuyện này thôi sao?"
Ninh Di Nhiên nửa thật nửa đùa: "Một là muốn gặp cậu, hai là muốn hỏi thăm xem Châu Toàn có mối quan hệ mới nào chưa?"
"Cùng với ai?"
"Trong đội có nhiều đàn ông như vậy, tôi không tin không có ai có ý với cô ấy."
"Kể cả có thì đó cũng là tự do của cô ấy. Không một ai cần phải thủ thân như ngọc vì ai cả."
"Nói thì nói vậy, nhưng chuyện tình cảm, ai mà nói trước được." Ninh Di Nhiên nói: "Vạn nhất sau khi đi lòng vòng, bọn tôi lại quay lại với nhau thì sao."
Bạch Hành Việt chậm rãi nói: "Vậy tôi sẽ chờ xem."
Rượu đã được uống đến tuần thứ ba, chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Châu Toàn gửi tin nhắn, nói đã về đến nhà.
Bạch Hành Việt đặt đũa xuống, ngậm điếu thuốc vào miệng, trả lời: "Anh biết rồi, em nghỉ ngơi cho tốt."
Châu Toàn: "Anh ăn xong chưa?"
Bạch Hành Việt: "Chưa, sao vậy?"
Châu Toàn: "Không sao. Anh ăn nhiều vào. Nhớ đi ngủ đúng giờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!