Chương 33: (Vô Đề)

Đầu tháng hai, công việc dần đi vào giai đoạn cuối.

Sắp đến giao thừa, mọi người trong đội lần lượt về nhà ăn Tết. Châu Toàn đặt vé máy bay vào ngày hai mươi tám Tết, sẽ hạ cánh xuống Vô Tích, rồi bắt taxi về Tô Châu.

Lâm Lập Tĩnh đi trước, chuyến bay chiều nay nên đã dậy sớm để sắp xếp hành lý.

Châu Toàn vừa tỉnh dậy, mặt mộc, tóc rối bù, ngồi trên giường nhìn cô ấy bối rối.

"Có phải mình làm cậu tỉnh giấc không?" Lâm Lập Tĩnh quay lại cười xin lỗi: "Chị em của mình ơi, thông cảm cho mình chút. Không thu dọn thì không kịp mất."

Châu Toàn cười: "Cái bệnh trì hoãn của cậu hết thuốc chữa rồi."

"Hết cách rồi… Giai đoạn cuối rồi, không cứu được nữa."

Châu Toàn hỏi: "Anh ấy đi cùng cậu à?"

Lâm Lập Tĩnh ném quần áo vào vali: "Ừm. Bọn mình không cùng chuyến bay, đáng lẽ anh ấy đi muộn hơn cũng được, nhưng muốn ở bên mình thêm chút nữa."

"Đừng có khoe khoang tình cảm nữa."

"Cậu cũng có thể khoe với mình, mình thích nghe lắm mà." Lâm Lập Tĩnh nháy mắt nói: "Nhưng vấn đề là, cậu cũng không khoe gì cả. Mình thấy cậu rất ít khi nhắc đến chuyện riêng tư cùng thầy Bạch."

Sáng sớm đầu óc chưa tỉnh táo, Châu Toàn hiếm khi trải lòng một lần: "Không phải không muốn nhắc mà là không dám."

Lâm Lập Tĩnh không hiểu: "Ý gì?"

Châu Toàn không nói thêm gì nữa.

Nhắc một lần, lại càng nhớ sâu thêm một lần. Càng để tâm, lại càng kiêng dè.

Cô không thể nhớ quá rõ, cũng không có tư cách.

Dọn dẹp xong, Lâm Lập Tĩnh đặt chậu xương rồng trên bệ cửa sổ lên đầu giường Châu Toàn: "Đây là sư huynh tặng mình. Nhớ chăm sóc nó giúp mình nhé."

Châu Toàn cười: "Đội trưởng Vương không về quê ăn Tết, đến lúc đó mình sẽ đưa cho chú ấy."

"Được, được… Nhưng đừng nói là của mình nhé, không thì chú ấy lại mắng mình."

Gần đến trưa, Lâm Lập Tĩnh ăn qua loa một chút. Châu Toàn tiễn cô ra ngoài.

Đinh Tư Kỳ đợi sẵn ở cửa ký túc xá, nhận lấy vali của Lâm Lập Tĩnh, giúp cô đội mũ và đeo găng tay. Lâm Lập Tĩnh mặt mày hớn hở, vui vẻ hợp tác.

Đinh Tư Kỳ cười nói với Châu Toàn: "Vậy bọn mình đi trước đây, hẹn gặp lại."

Châu Toàn cười đáp: "Đi đường cẩn thận."

Lâm Lập Tĩnh nói: "Sau Tết quay lại, mình sẽ mang đồ ngon từ Bắc Kinh cho cậu."

Châu Toàn nói "được".

Tiễn Lâm Lập Tĩnh xong, Châu Toàn về ký túc xá ngủ bù một giấc, bị đói đến mức tỉnh dậy. Vừa mới lấy nồi điện và mì gói ra thì Bạch Hành Việt đến.

Thường ngày có Lâm Lập Tĩnh ở đây, anh sẽ không đến phòng cô. Tính ra, đây là lần thứ hai. Châu Toàn tạm thời chưa thể tiếp đãi anh, cô vặn nắp chai đổ nước khoáng vào nồi.

Bạch Hành Việt liếc nhìn sau lưng cô: "Em định ăn cái này thôi à?"

Châu Toàn tự biện hộ: "Mì em nấu ăn cũng được, chỉ là hình thức không đẹp lắm thôi."

Bạch Hành Việt không tin, trước khi cô bật bếp đã nói: "Đi thôi, ra ngoài ăn."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!