Chương 3: (Vô Đề)

Bạch Hành Việt đợi dưới sảnh bao lâu, Châu Toàn không biết, lời nói đã đến bên miệng nhưng lại không thốt ra, cô đi theo anh ra khỏi khách sạn.

Anh không cho cô cơ hội chọn chỗ ngồi mà mở cửa ghế phụ cho cô. Châu Toàn cúi người ngồi vào, nhìn anh đi vòng qua xe, khẽ nín thở.

Đợi cô thắt dây an toàn xong, Bạch Hành Việt hỏi: "Đi ăn sáng trước không?"

Châu Toàn thực ra không đói, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Gói mang đi ăn trên đường nhé." Cô ngại để anh đi đường với bụng rỗng, nhưng cũng không muốn ăn một mình với anh. Một là họ không quen nhau, không có gì để nói, hai là để tránh những nghi kỵ không đáng có.

Bạch Hành Việt đặt định vị trên bản đồ đến con phố ẩm thực cách đó một dãy nhà, lái xe qua.

Mặt trời đã lên cao, giờ này phần lớn các quán ăn sáng đều đóng cửa, họ đi một vòng mới tìm thấy một cửa hàng vẫn còn mở.

Vừa dừng xe, Châu Toàn đã nói: "Để tôi đi mua, anh có kiêng gì không?"

Cô giữ khoảng cách quá rõ ràng, ý muốn đáp lễ rất lộ liễu. Bạch Hành Việt bỗng bật cười, nói: "Em cứ mua đại đi."

Vài phút sau, Châu Toàn xách một túi đồ ăn trở lại xe.

Không ai nói chuyện, không gian kín bỗng trở nên cực kỳ yên tĩnh.

Châu Toàn cầm một ly sữa đậu nành không đường, lơ đãng nhìn những chiếc xe cộ qua lại trên đường.

Bạch Hành Việt hỏi cô đường đến ký túc xá. Châu Toàn mở định vị trên điện thoại, kết nối bluetooth. Bluetooth tự động kết nối, Bạch Hành Việt liếc nhìn tên hiển thị.

Châu Toàn cũng nhìn sang màn hình trung tâm. Đó là một chuỗi chữ cái tiếng Anh, "Ningismyeverything". Ninh Di Nhiên đã dùng điện thoại của cô để đổi, miệng cô chê anh trẻ con, nhưng sau đó lại không nghĩ đến việc đổi lại.

Bạch Hành Việt lúc này hỏi: "Tâm trạng không tốt sao?"

Trước mặt bạn thân của Ninh Di Nhiên, sao Châu Toàn có thể thừa nhận, cô cười nhạt một cái: "Không có."

Cô có thể hiểu việc Ninh Di Nhiên đi gấp vì công việc, nhưng nói trong lòng không khó chịu thì là giả. Dù là bỏ cô lại để đón bạn hay vì công việc quá bận, những việc này đều lớn hơn lời hứa suông dành cho cô.

Những chuyện tương tự như vậy không chỉ xảy ra một hai lần. Vấn đề là, Ninh Di Nhiên đã cố gắng hết mức để đối đãi với cô, đến nỗi cô chẳng có cớ để phàn nàn.

Bạch Hành Việt một tay giữ vô lăng, không giúp Ninh Di Nhiên nói hộ, chỉ hỏi: "Em có vội về không?"

Châu Toàn hơi sững sờ: "Sao cơ?"

"Nếu không vội, chúng ta đổi sang chiếc xe khác đi." Bạch Hành Việt nói: "Tránh để em buồn."

Giọng điệu của anh không hẳn là nghiêm túc, Châu Toàn cứ ngỡ anh đang đùa, nhưng Bạch Hành Việt lại thật sự lái chiếc xe của Ninh Di Nhiên đến đại lý 4S, rồi lấy xe của mình về.

Đó là một chiếc Mercedes Benz G

-Class màu đen, trông không hợp lắm với khí chất của anh. Trong xe có mùi rêu xanh huân hương thoang thoảng, tạo cảm giác như đang ở giữa một vùng đất hoang dã.

Trên đường đi, Châu Toàn gần như không giao tiếp với anh.

Đúng vào cuối tuần, ngã tư tắc đường, vẻ mặt Bạch Hành Việt không chút bực bội. Tận dụng vài chục giây đèn đỏ, anh tùy tiện bật một bài hát tiếng Anh, lấp đầy khoảng trống tĩnh lặng quá mức trong xe.

Danh sách nhạc của anh khá lạ, cô chưa từng nghe qua, nhưng mỗi bài đều dễ nghe, có điểm nhấn riêng.

Càng đi xa, càng ít người, đi qua một sa mạc, bụi bay mù mịt, Châu Toàn vén lọn tóc con ra sau tai, nhấn nút nâng kính cửa sổ lên.

Bạch Hành Việt giảm tốc độ xe, mở ngăn đựng đồ để tìm bao thuốc lá, đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, rồi lại đóng lại.

Châu Toàn nói đúng lúc: "Không sao, tôi không ngại đâu."

Bạch Hành Việt hơi ngạc nhiên: "Ninh Di Nhiên cai thuốc rồi, tôi cứ tưởng em ngại mùi khói."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!