Sau bữa tối, ba người đi dạo quanh một khu thương mại gần đó.
Châu Nạp chưa từng đến đây nên thấy mọi thứ đều mới lạ. Bạch Hành Việt đưa cho cậu một tấm thẻ và bảo muốn mua gì thì cứ mua.
Châu Toàn cau mày, xòe tay về phía em trai, ý bảo cậu đưa lại thẻ cho cô.
Bạch Hành Việt ôm eo cô, kéo cô sang một bên: "Đừng quản nữa. Một đứa trẻ thì tiêu được bao nhiêu chứ?"
Châu Toàn ngoái đầu lại nhìn, nói: "Anh cứ nuông chiều nó đi. Với cả nó sắp trưởng thành rồi, đâu còn là trẻ con nữa."
Bạch Hành Việt thản nhiên: "Nó tự biết chừng mực."
Châu Toàn đột nhiên im lặng. Không hiểu sao cô lại cảm thấy cảnh tượng này quá đỗi bình dị, không phù hợp chút nào với họ.
Bạch Hành Việt cúi xuống nhìn cô: "Nghĩ gì thế?"
Châu Toàn lờ đi ánh mắt của anh: "Không nghĩ gì cả."
"Ánh mắt em không đúng."
"Tôi chỉ thấy, anh có vẻ rất thích trẻ con."
Bạch Hành Việt mỉm cười: "Sao, em muốn sinh cho tôi một đứa hả?"
Châu Toàn cũng cười: "Chắc có nhiều người muốn sinh con cho anh, tôi thì thôi."
Bạch Hành Việt thu lại vẻ đùa cợt, thản nhiên nói: "Tôi chưa từng kỳ vọng gì về chuyện gia đình."
Châu Toàn đại khái hiểu ý: "Không muốn kết hôn sao?"
"Đại loại thế."
"… Nói với tôi những chuyện này làm gì?"
"Để em hiểu." Bạch Hành Việt dừng lại: "Mọi thứ khác đều được, trừ hôn nhân."
Châu Toàn bình tĩnh đáp: "Tôi chưa nghĩ xa đến thế." Đó là lời thật lòng.
"Vậy với Ninh Di Nhiên thì em đã nghĩ đến rồi ư?"
"Anh ta là anh ta, anh là anh." Châu Toàn nói: "Hai người không giống nhau."
Có lẽ không phải là không giống nhau, chỉ là ở giai đoạn này tâm lý của cô đã thay đổi.
Châu Toàn đã từng thực sự muốn đi đến cuối cùng với Ninh Di Nhiên, một lòng một dạ, nhưng thực tế đã chứng minh, kết quả không có tệ hơn mà chỉ có tệ nhất.
Không phải ai cũng cam tâm tình nguyện gắn bó dài lâu, cô cũng không muốn đi lại vào vết xe đổ. Như thế thì chẳng có nghĩa lý gì.
Bạch Hành Việt nhìn cô một lúc rồi cười lạnh: "Em không muốn nghĩ thông suốt, tôi không có ý kiến. Người chịu thiệt đâu phải là tôi."
Biết anh đã hiểu lầm ý của mình, Châu Toàn toan há miệng, rồi lại thôi, cuối cùng cũng không giải thích gì cả.
Chưa đầy mười phút sau, Châu Nạp quay lại, tay chỉ xách một túi đựng đồ thủ công mỹ nghệ.
Châu Toàn đoán rằng đó là quà mua cho Lâm Tú Dung nên trong lòng ít nhiều cũng thấy hơi áy náy. Bạch Hành Việt còn nhìn ra được sự chín chắn của Châu Nạp rõ hơn cả cô.
Đằng trước có một cửa hàng đồ uống, Châu Toàn đi mua cho em trai một ly nước uống.
Khi đi ngang qua Bạch Hành Việt, cô định hỏi anh có muốn uống gì không, nhưng thấy anh không có ý định bắt chuyện nên cũng không hỏi nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!