Bên trong vẫn im lặng, Vương Huyền tức giận, dùng sức đá vào cửa một cái, chửi thề: "Mẹ nhà nó chứ… Đừng để tôi biết đứa nào làm, vô pháp vô thiên rồi."
Đầu bên kia đang gọi người mang chìa khóa dự phòng đến, bên này chỉ còn lại tiếng thở dồn dập. Bạch Hành Việt hơi đứng thẳng dậy, giúp cô cài khuy áo lót, anh vươn tay ra chỉnh lại cổ áo cho cô, che đi vết đỏ ửng ngay trước ngực.
Cả người Châu Toàn mềm nhũn, vịn vào cánh tay anh, móng tay bấu sâu vào da.
Bạch Hành Việt nhìn cô, ngón cái lau vết nước còn sót lại ở khóe môi cô: "Có thể ra ngoài gặp người ta được không?"
Châu Toàn cố tình chạm vào tay nắm cửa, tay có chút run.
Bạch Hành Việt ngăn cô lại, cười nhẹ: "Cố chấp làm gì?"
Châu Toàn vẫn chưa hoàn toàn bình tĩnh lại, hắng giọng nói: "… Biết rõ còn hỏi."
Bản tính xấu xa của đàn ông trỗi dậy, Bạch Hành Việt sẽ không để cô ra ngoài với trạng thái này, anh chạm vào má cô đang nóng bừng: "Tôi ra ngoài trước. Em ở lại đây, yên tâm ăn hết cơm đi."
Châu Toàn gật đầu.
Bạch Hành Việt không quên dặn dò: "Đừng nói chuyện với cậu ta quá lâu."
Châu Toàn khựng lại, nói: "Biết rồi."
Sắp xếp xong cho Châu Toàn, Bạch Hành Việt đẩy cửa ra, chạm mặt Vương Huyền đang đứng đợi ngoài cửa. Ánh mắt anh bình thản, không có vẻ gì bất thường.
Thấy là anh, Vương Huyền nghẹn một cục tức trong lồng ngực, không tiện phát tác: "Trong đó chỉ có một mình cậu thôi à?"
Bạch Hành Việt bình tĩnh nói: "Nếu không thì còn ai?"
"Tôi gọi to như vậy cậu không nghe thấy sao?" Vương Huyền tỏ ra biểu cảm kỳ quặc: "Cách âm chỗ này khi nào tốt đến thế."
"Tai tôi không tốt lắm."
"Nghe cậu nói xạo kìa!" Vương Huyền không nhịn được, xắn tay áo định đi vào trong.
Bạch Hành Việt cũng không ngăn cản, đột nhiên nói: "Tôi định ở lại đội thêm một thời gian nữa."
Vương Huyền dừng bước, mừng rỡ: "Thật không? Đừng có lừa tôi đấy."
"Lừa ông làm gì."
"Phòng làm việc của cậu không phải đã chuẩn bị xong rồi sao?" Vương Huyền nói: "Tôi còn tưởng cậu sắp đi rồi."
Bạch Hành Việt luôn chú trọng hiệu suất, không thể cứ mãi lang thang ngoài này, sớm muộn gì cũng phải về Bắc Kinh lo việc của mình. Vương Huyền dù tiếc cũng chưa từng nói lời níu kéo.
Bạch Hành Việt nói: "Cũng không vội lúc này."
Vương Huyền lập tức vui vẻ, khoác vai anh: "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, hồi đó tôi trang trí nội thất đúng là có bảo thợ gia cố cửa sổ cách âm tốt nhất."
Bạch Hành Việt nhếch môi: "Thế à."
"Chứ sao!" Vương Huyền hào sảng nói: "Đi nào, đằng nào buổi chiều cũng không có việc gì, qua phòng tôi uống chút."
Khi họ đi rồi, Châu Toàn từ từ bình tĩnh lại, gọi lại cho Ninh Di Nhiên.
Ninh Di Nhiên bắt máy rất nhanh, giọng điệu có chút không đúng: "Em đang ở cùng ai vậy?"
Câu nói này nghe như đang thăm dò, Châu Toàn không để ý: "Chẳng phải chúng ta đã nói chuyện xong xuôi rồi sao? Anh đột nhiên làm cái trò này, để bạn tôi đứng đợi dưới nhà là có ý gì?"
Ninh Di Nhiên nói: "Không có ý gì, muốn nhân cơ hội này nói với em vài câu thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!