Châu Toàn nhìn thấy hộp thức ăn trên bệ cửa sổ, đoán ra người kia là bạn của Ninh Di Nhiên.
Sau một lúc giằng co ngắn ngủi, người đàn ông bỏ qua những lời chào hỏi xã giao dễ khiến cô lúng túng. Anh từ tốn dụi tắt điếu thuốc, chủ động giới thiệu bản thân trước: "Bạch Hành Việt."
Đã ở bên Ninh Di Nhiên lâu như vậy, bất cứ người bạn nào có mối quan hệ tốt với anh cô đều có ấn tượng, nhưng cô chưa từng nghe nói đến người này. Châu Toàn khẽ gật đầu, sau khi nói tên của mình, cô hỏi Ninh Di Nhiên đi đâu rồi.
Bạch Hành Việt không cố ý nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt hai mí hẹp dài khẽ mở: "Cậu ta có chút việc riêng cần giải quyết, vẫn chưa lên."
Có lẽ vì có đôi mắt dài hẹp nên ánh mắt anh không hề dịu dàng, trông nó trống trải, sắc lạnh và sâu không thấy đáy.
Châu Toàn dịch chuyển ánh mắt một cách tinh tế, cô không nói thêm gì nữa.
—
Châu Toàn về phòng sấy tóc, thay quần áo, lúc trở ra thì Bạch Hành Việt đã rời đi.
Xung quanh không còn mùi khói thuốc, thỉnh thoảng có cơn gió thổi qua. Trước khi rời đi, anh đã mở một khe cửa sổ.
Không lâu sau, Ninh Di Nhiên trở về thấy cô đang mở hộp thức ăn, anh tò mò hỏi: "Em với lão Bạch vừa gặp nhau à?"
Châu Toàn dừng tay, chỉ nói đã gặp rồi, cũnh không kể chi tiết.
Ninh Di Nhiên cũng không hỏi nhiều, giúp cô dọn bát đũa dùng một lần, chủ động nói về Bạch Hành Việt.
Người bạn thân này của anh đã ra nước ngoài học tiến sĩ năm năm, chuyên ngành thiết kế kiến trúc. Trước đây có chút mâu thuẫn với gia đình, những năm này vẫn luôn ở nước ngoài, mãi đến khi tốt nghiệp mới trở về.
Bố mẹ của Ninh Di Nhiên và mẹ của Bạch Hành Việt đều là giáo sư của Thanh Hoa – Bắc Đại, hai gia đình là hàng xóm, sống trong những căn biệt thự cổ độc lập gần khuôn viên trường. Hai người từ nhỏ đến lớn học cùng một trường, lên đại học mới đi theo con đường riêng, học những chuyên ngành khác nhau.
Ninh Di Nhiên thuộc tuýp người thích chơi và biết cách chơi, gần ba mươi tuổi nhưng trong cốt tủy vẫn còn chút khí chất thiếu niên. Còn Bạch Hành Việt chơi thì chơi, nhưng chưa bao giờ bỏ bê việc học hành, cách đối nhân xử thế cũng thấu đáo hơn.
Ninh Di Nhiên chuyển chủ đề: "Nói ra cũng trùng hợp, cậu của lão Bạch là phó viện trưởng tại Học viện văn vật và bảo tàng của em đấy, mới được điều đến đây hồi đầu năm."
Học kỳ trước, Châu Toàn từng thay giảng viên đến văn phòng gửi tài liệu, có gặp phó viện trưởng một lần. Trong đầu cô hiện lên khuôn mặt chính trực, từng trải đó, nhưng không thể nào khớp với ngũ quan của Bạch Hành Việt.
Phải thừa nhận rằng vẻ ngoài của người này đẹp từ cả bề ngoài lẫn cốt cách, nổi bật khó quên như cây ngọc cành ngà.
Dù sao thì họ cũng là những người ở ngoài thế giới của cô, Châu Toàn không có h*m m**n tìm hiểu quá nhiều, cô chuyển chủ đề: "Đúng rồi, lần này anh đến định khi nào thì đi?"
Ninh Di Nhiên cười nói: "Đã đến rồi, kiểu gì cũng phải ở lại vài ngày để bầu bạn với em, giải tỏa nỗi tương tư."
Châu Toàn cũng bật cười: "Nhưng mai em phải về rồi, e là không có nhiều thời gian đâu."
"Không sao, cùng lắm anh ở ký túc xá của em, chờ em rảnh rỗi thì đến sủng ái anh."
"Ký túc xá còn có người khác."
"Vậy thì em ở trong xe với anh."
Ninh Di Nhiên thuận thế định ôm cô, nhưng bị cô khẽ đánh vào mu bàn tay.
Anh cười bất lực: "Được được được, anh không làm bậy nữa, em ăn chút gì lót dạ đi, tối chúng ta ra ngoài dạo chơi."
—
Nơi này thuộc vùng biên giới phía tây, thời gian chiếu sáng dài, phải đến khoảng tám giờ tối mới chính thức vào đêm.
Ăn cơm xong, Châu Toàn nằm trên giường chợp mắt một lúc. Trước khi ra ngoài, Ninh Di Nhiên muốn gọi Bạch Hành Việt đi cùng, anh hỏi ý kiến của cô.
Nghĩ đến hai lần bối rối ban ngày, trong lòng cô ít nhiều cũng có chút khó chịu, nhưng chưa đến mức làm quá mọi chuyện lên mà không muốn qua lại với đối phương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!