Cửa nhà ông đóng chặt, tivi mở khá to, đang chiếu một chương trình hí kịch, Phàn Quân đứng ngoài cửa cũng nghe rõ.
Anh gõ mấy tiếng.
Lỗ tai ông ngược lại còn thính hơn anh, lập tức có tiếng đáp lại: "Ai đấy?"
Phàn Quân không lên tiếng, chỉ búng tay một cái, đèn cảm ứng sáng lên, anh lùi lại nửa bước, bỏ mũ xuống, đứng ở vị trí mà từ mắt mèo trên cửa nhìn ra dễ thấy nhất.
Cửa nhanh chóng mở ra, ông thấy là anh thì có vẻ bất ngờ, nhưng cũng không hẳn vui mừng: "Quân à, đến rồi sao?"
Phàn Quân mỉm cười gật đầu.
Vào trong nhà, ông đẩy qua mấy thứ anh đặt trên bàn, rồi kéo anh ngồi xuống ghế sofa, lại vặn nhỏ tiếng tivi, nắm lấy cánh tay anh, vỗ lên vai lên lưng một hồi lâu mới thốt ra một câu: "Cũng rắn rỏi đấy... so với lần trước thì trắng ra chút rồi."
"Cả mùa đông trùm kín người nên trắng thôi." Phàn Quân đáp.
"Để ông lấy chút gì cho ăn." Ông vừa nói vừa định đứng lên.
"Không cần đâu," Phàn Quân giữ lại, "Cháu vừa ăn xong, không ăn thêm được nữa."
"Ờ," Ông gật gù, nhìn anh, "Dạo này thế nào?"
"Cũng ổn ạ." Phàn Quân nói.
"Vẫn làm công việc cũ à?" Ông hỏi.
"Ừm." Phàn Quân gật đầu.
Thật ra ông cũng chẳng biết công việc trước đây của anh là gì, từng hỏi nhưng anh không nói.
Anh sẽ không bao giờ tiết lộ bất cứ thông tin nào về mình cho những người có liên quan đến Phàn Cương, và cũng chẳng tin tưởng bất kỳ ai dính dáng đến Phàn Cương.
Ông cũng không tin tưởng. So với đứa cháu trai mà cả đời mới gặp vài lần, đối với ông, đứa con trai đã bặt vô âm tín kia hiển nhiên quan trọng hơn nhiều.
Vì vậy ngoài việc biết anh vẫn còn sống, thì về tình hình của anh, ông hầu như chẳng có thêm thông tin gì.
"Có bạn gái chưa?" Ông lại hỏi.
"Chưa." Phàn Quân đáp.
"Không cần vội," Ông nói, "Mày mới..."
"Hai mươi ba." Phàn Quân tiếp lời.
"Hai mươi ba..." Ông ngẫm nghĩ một lúc, "cũng không thể quá thong thả được."
"Vâng." Phàn Quân mỉm cười.
Ông không nói thêm gì nữa, chỉ đưa tay sờ lên vết sẹo dao trên sống mũi anh, thở dài một tiếng rồi chằm chằm nhìn anh từ trên xuống dưới.
Phàn Quân vốn chẳng thân thiết gì với ông, từ khi biết nhớ chuyện đã không còn thấy bà, còn hình ảnh ông thời thơ ấu cũng chẳng để lại ký ức nào. Trong những ngày anh vật lộn trong bóng tối và đau đớn, chưa từng có một người thân nào xuất hiện.
Nhưng ông cũng là người thân duy nhất mà anh còn nhớ được. Ngoài ra anh còn có một người dì chỉ tồn tại trong những lời chửi rủa của Phàn Cương.
Cho nên mỗi năm anh đều đến thăm ông một hai lần, vừa để nhìn lại người thân duy nhất còn có thể nhớ đến ngoài Phàn Cương, như để xác nhận tận gốc rễ ban đầu sự tồn tại của mình trên thế gian này.
Và nhiều hơn cả, là để xem có tin tức gì về Phàn Cương hay không.
Ông đối với Phàn Quân thì khá ôn hòa, nhưng bản chất vốn chẳng phải kiểu ông già hiền lành, mà là người nóng nảy, hay thích chiếm chút tiện nghi, hàng xóm đều tránh xa, còn ông thì lại sống khá hả hê.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!