Chương 7: (Vô Đề)

Trâu Dương bị giữ chặt cổ tay phải nhưng vẫn không dừng lại, trong lúc Phàn Quân lùi về sau, hắn ép cổ tay xuống rồi xoay mạnh, thoát ra được, sau đó tay trái liền theo lên thêm một cú đấm nữa.

Phàn Quân giơ cánh tay lên đỡ, đồng thời vỗ một chưởng vào cẳng tay hắn, nắm đấm của Trâu Dương sượt qua mặt anh.

"Là tôi, Phàn Quân!" Phàn Quân cuối cùng cũng tranh thủ được một khe hở để nói.

Trâu Dương vốn còn định tung thêm một đòn chém thẳng vào thái dương anh thì lập tức dừng tay lại.

"Đụ má," hắn quay phắt đầu lại, đưa tay hất phăng cái mũ trên đầu Phàn Quân xuống, vẻ mặt đầy kinh ngạc, "anh rỗi quá đi theo tôi làm cái gì vậy?"

"Chị San bảo tôi đưa cậu qua đó." Phàn Quân nói.

"Thì gọi tôi một tiếng là được, chứ bám theo thế này là sở thích cá nhân hả?" Trâu Dương có chút bất đắc dĩ, "tôi vừa ra đến đầu phố đã nghe phía sau có người theo, đi qua hai cái ngã tư còn chưa thoát được..."

"Cậu..." Phàn Quân đội lại mũ, gương mặt lại chìm vào bóng tối, "quay đầu nhìn một cái đi."

"Anh hóa trang thế này mà quay đầu lại thì người bình thường gặp chắc chạy thẳng luôn ấy." Trâu Dương quay người, đi về phía trung tâm thương mại.

"Không bị lạc chứ." Phàn Quân nói.

"Đương nhiên rồi," Trâu Dương đáp, "tổng cộng có ba con phố mà cũng đi lạc được thì chắc tôi khỏi ra nổi khỏi khu chung cư nhà mình mất."

Phàn Quân cười khẽ, cùng đi với hắn.

"Thực ra..." Trâu Dương hơi ngại ngùng, "thật sự không cần đưa đâu."

"Tôi nhìn ra rồi," Phàn Quân nói, "đổi người khác vừa nãy đã nằm xuống rồi."

"Thật sự loạn đến thế à?" Trâu Dương hỏi.

"So với khu khác thì loạn hơn chút." Phàn Quân nói.

"Cả một con phố cộng lại người còn chẳng đủ đánh bài." Trâu Dương nhìn quanh, con phố hắn tiện rẽ vào này còn tiêu điều hơn chỗ võ quán cũ, bên kia dù đa phần cửa hàng đều đóng nhưng ít ra cũng có vài nhà còn bật đèn, còn ở đây thì tối om hết cả.

"Ít người thì khi xảy ra chuyện mới đáng sợ." Phàn Quân nói.

Đến chỗ bán thịt lợn của Lý Tri Việt thì đường phố mới sáng sủa hơn, hai bên có nhiều cửa hàng mở, phía trước có một trung tâm thương mại, nhìn thì như sắp phá sản nhưng dù sao vẫn chưa sập hẳn.

Trâu Dương dừng lại: "Anh quay về đi, tôi tự qua được."

"Tôi đi võ quán mới." Phàn Quân nói.

"Ồ." Trâu Dương ừ một tiếng.

Còn nửa con phố nữa đến trung tâm, hắn vốn muốn nhân lúc này hỏi thăm tình hình của mẹ ở võ quán, nhưng do dự mãi đến tận cửa sau trung tâm thương mại cũng chưa mở lời.

Hỏi chuyện mẹ mình với một người về cơ bản vẫn là xa lạ như Phàn Quân, rất kỳ cục, cũng lo mẹ biết được sẽ không vui.

"Cậu đi từ ngoài vào đi," Phàn Quân chỉ con đường bên cạnh trung tâm, "đi trong phải vòng nửa vòng."

"Ừ, cảm ơn." Trâu Dương gật đầu.

"Không có gì." Phàn Quân trả lời một cách rất chuẩn mực.

Trâu Dương quay người đi về phía cổng chính trung tâm, chưa đi được mấy bước thì điện thoại reo.

Hắn lấy ra xem, là một thông báo chuyển khoản, bố hắn chuyển cho năm nghìn.

Vừa mở ra xem thì bố lại gửi thêm một tin nhắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!