Học viên ở võ quán mới không nhiều, buổi tối cơ bản chỉ có mấy thanh niên, đám nhóc buổi chiều tan hết thì Phàn Quân cũng chẳng còn việc gì.
Bình thường thì anh sẽ ở lại võ quán, cố tình lề mề canh đúng giờ cơm mới về quán cũ ăn vài miếng, hoặc ra ngoài tìm đại một quán nhỏ ăn chút gì rồi lại quay về võ quán mới ngồi.
Nhưng hôm nay anh không thể lề mề, chị San vừa nói với anh, tối nay Trâu Dương sẽ ăn bánh chẻo cùng bọn họ.
"Anh Bang," Phàn Quân đi vào khu huấn luyện, "tối nay anh còn lớp không?"
"Có hai người lúc tám giờ," Thiết Bang đi lại gần, "sao thế?"
"Tối nay tôi có thể sẽ..." Phàn Quân liếc về phía cửa, "đến muộn một chút."
"Con trai chị San đến rồi đúng không?" Thiết Bang hỏi, "không sao, lúc tôi đi rồi dọn dẹp là được, cậu khỏi phải quay lại."
"Ừ." Phàn Quân gật đầu, vừa quay đi được mấy bước lại quay về: "Nếu có ai đến tìm Lữ Trạch thì bảo anh ta đi công tác, chưa biết bao giờ về."
"Biết rồi." Thiết Bang cười.
Chị San vừa rồi chắc không sang bên cạnh mà đi thẳng ra chợ phía sau, ngoài thịt còn có một túi rau để ngoài cửa.
Trâu Dương một tay xách thịt, một tay xách rau, dựa vào lan can hành lang ngẩn người, nét mặt bình thản nhưng nhìn ra được tâm trạng không tốt.
Chị San vẫn đang ở sau quầy dọn thùng rác.
"Để lúc Thiết Bang đi rồi làm cũng được," Phàn Quân bước tới nhận lấy túi rác trong tay chị buộc lại, đặt sang bên tường, "Đi thôi."
"Tiện tay thì mang xuống luôn." Chị San lại định đi lấy cái thùng khác.
"Chị San," Phàn Quân chặn lại, "không cần đâu."
Thấy mẹ đi ra, Trâu Dương liền quay người đi về phía cửa sau trung tâm thương mại, theo lối mà trước đó Phàn Quân đã dẫn bọn họ đi.
"Con đi xe đạp tới phải không?" Mẹ hắn ở sau lưng hỏi.
"Vầng." Trâu Dương đáp, bước chậm lại.
"Để đâu rồi?" Mẹ hắn lại hỏi.
"Cửa chính." Trâu Dương nói.
"Không đi lấy à?" Mẹ hắn hỏi tiếp.
"Không, tối về lấy cũng được." Trâu Dương quay đầu nhìn bà một cái.
Ngay lúc đó hắn bất giác nhảy lên trước hai bước, con chó đen to của Phàn Quân chẳng biết từ khi nào đã được anh dắt đi theo bên cạnh.
Có điều, không hiểu phải vì cơn giận lúc trước chưa tan, mẹ hắn giờ lại đi song song với Phàn Quân, thà nói chuyện với sau gáy hắn còn hơn là bước lên phía trước.
Trâu Dương khẽ thở dài, quay đầu lại tiếp tục đi, không nói gì thêm.
Khi xuống cầu thang, Phàn Quân đi tới cạnh hắn, khẽ chạm vào cánh tay trái hắn: "Đưa tôi cái này."
"Hả?" Trâu Dương liếc anh, rồi nhanh chóng đảo mắt một vòng quanh bên cạnh, phát hiện không thấy chó đâu, "Chó của anh đâu?"
"Đi thang thoát hiểm rồi." Phàn Quân lấy túi thịt trong tay hắn, xuống thang máy thì đi lên trước dẫn đường.
Quả nhiên, vừa ra khỏi thang máy, con chó từ phía thang thoát hiểm chạy ra, kéo theo dây dắt, còn đeo cả rọ mõm, nhìn còn đáng sợ hơn lúc không đeo.
Hannibal cũng đeo cái đó.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!