Trâu Dương giật mình, bất chợt ngẩng đầu, nhìn con đường thẳng tắp phía trước, chiếc xe điện gần nhất cũng cách họ chừng ba mươi mét.
"Làm sao thế?" Hắn nghiêng đầu, liếc nhìn gương mặt nghiêng của Phàn Quân.
"Không có gì." Phàn Quân vặn mạnh tay lái, xe lao vọt về phía trước, "bị giật mình thôi."
"Tôi định chợp mắt một lát mà." Trâu Dương đưa tay xoa trán mình.
"Cậu cứ chợp đi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương lại cúi đầu, tựa trán vào gáy anh, nhắm mắt lại.
"Tôi nhớ là cậu vừa ngủ dậy mà?" Phàn Quân hỏi, "hôm qua lại thức khuya hả?"
"Ngủ không ngon." Trâu Dương thở dài, cất cao giọng: "dạo này toàn nằm mơ, tỉnh dậy thì chẳng nhớ mình mơ gì, linh ta linh tinh một đống."
"Chú Lữ có phương thuốc, lát nữa để ông ấy sắc cho cậu một thang." Phàn Quân nói.
"Có tác dụng không?" Trâu Dương hỏi, "anh từng thử chưa?"
"Thử rồi, có tác dụng." Phàn Quân gật đầu.
Người ở bệnh viện rất đông, chỗ đỗ xe điện trước cổng kín đặc.
Phàn Quân vòng xe hai vòng mới thấy một chỗ, vừa lúc một chị gái đang dắt xe ra.
Anh vừa quay đầu xe vào thì một chiếc xe điện khác lao tới, không hề có ý định phanh lại, định nhảy bổ vào khoảng trống đó.
Trâu Dương vừa định mở miệng chửi, Phàn Quân đã giơ chân đạp thẳng lên bánh trước của chiếc xe kia. Bánh xe chỉ nhích thêm được năm phân rồi bị chặn đứng.
"Làm cái gì đấy!" Chủ xe quát lên.
Người đó nhìn khá dọa người, gầy gò trọc đầu, da đầu đầy hình xăm – một tay anh chị có máu mặt.
Phàn Quân nhìn gã, không nói một câu, chân vẫn đạp chặt lên bánh xe.
Tên đầu trọc trợn tròn mắt, vặn mạnh tay ga.
Bánh sau bắt đầu quay tít điên cuồng, nhưng bánh trước bị Phàn Quân chặn lại, không nhúc nhích được chút nào.
Quay một hồi, bánh sau bắt đầu lắc lư vì lực cản, cuối cùng gã buông xuôi, lùi xe ra.
Phàn Quân cho xe vào chỗ, khóa lại.
"Thực ra chỗ xa kia cũng có chỗ trống." Trâu Dương xuống xe.
"Xa cổng quá." Phàn Quân đưa xe trượt cho hắn.
"Chân tôi khỏi rồi, hôm nay tháo bột mà, đi vài bước cũng chẳng sao." Trâu Dương đứng lên xe trượt.
"Phải chụp phim mới biết, lỡ chưa lành hẳn thì sao. Nhìn cậu ngày nào cũng nhảy nhót, rõ là chưa nghỉ ngơi đàng hoàng." Phàn Quân nói.
"Đừng có rủa tôi." Trâu Dương cãi.
"Phì phì phì." Phàn Quân bật cười.
Vào đến cổng bệnh viện, Phàn Quân mới hạ giọng hỏi: "Vừa rồi tôi như thế..."
"Hử?" Trâu Dương quay sang nhìn anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!