Chương 5: (Vô Đề)

Phàn Quân kéo khóa áo khoác lên rồi chuẩn bị ra ngoài.

"Em không cần đi, không cần đi đâu," Chị San đứng dậy, "nó vừa nói là không uống rồi, em đừng lo cho nó, nó cũng chẳng phải khách."

"Cậu ấy..." Phàn Quân không hiểu hai mẹ con này là thế nào, bình thường chị San rất hiếm khi nhắc đến con trai, anh chỉ biết là chị có một cậu con trai đang học đại học.

Anh liếc nhìn Trâu Dương một cái.

Lúc này trên mặt Trâu Dương tuy không có biểu cảm gì, nhưng ngoài biểu cảm ra thì mọi thứ đều cho thấy hắn đang khó chịu. Cái kiểu khó chịu ấy rất vi diệu, khiến Phàn Quân liên tưởng đến thái độ của Lữ Trạch đối với anh.

"Uống." Trâu Dương ngả người vào ghế, lặp lại thêm một lần.

"Ừ." Phàn Quân, trước khi chị San kịp kéo anh lại, đã đẩy cửa đi ra ngoài, rồi nhanh chóng khép cửa lại.

Xuống lầu đi ngang qua phòng tập nhảy, anh liếc vào bên trong. Con chó đang nằm ngửa phơi cái bụng, bốn chân chổng lên trời, mấy cô bé thì ngồi xổm bên cạnh gãi bụng cho nó.

"Rọ mõm đâu?" Phàn Quân bước vào hỏi một câu.

"Tháo ra rồi," Dung Dung lắc lắc túi đồ ăn vặt cho chó trong tay, "vừa cho nó ăn một miếng thịt gà khô."

"Đeo vào." Phàn Quân nói.

"Có ai ngoài đâu." Dung Dung nói.

"Bộ chị đóng cửa rồi chắc? Hay sao mà dám nói không có người ngoài." Phàn Quân đi qua, cầm cái rọ mõm trên bàn ném lên bụng con chó.

Con chó lập tức lật người ngồi dậy ngay.

"Đồ mồm quạ!" Dung Dung kêu lên, cầm lấy cái rọ mõm, vừa đeo cho chó vừa trừng mắt lườm anh một cái rõ khoa trương, "Mau nhổ nước bọt đi cho xui xẻo bay hết!"

"Xì xì xì." Phàn Quân quay người đi ra ngoài.

Quán trà sữa dưới lầu không phải chuỗi cửa hàng, trong tiệm chỉ có chị chủ quán, lúc này không có khách, chị đang gục xuống bàn ngủ.

Phàn Quân đưa tay gõ nhẹ hai cái lên bàn.

"Á!" Chị giật mình ngẩng đầu dậy, "Uống gì đây?"

Phàn Quân nhìn lên hộp đèn trên quầy, mấy lựa chọn không nhiều, suy nghĩ vài giây: "Sữa gừng đi, hai cốc lớn."

Lúc Trâu Dương mới bước vào, chóp mũi và tai hắn đều đỏ bừng, chắc là bị gió thổi suốt dọc đường đến.

"Con cố tình chạy đến một chuyến, còn mang theo cái thằng quân sư đầu heo họ Lưu của con," Mẹ hắn khoanh tay dựa vào bàn nhìn Trâu Dương, "không phải chỉ để xem mẹ có ném tiền cho đứa lừa đảo nào không à, giờ lại bảo không phải vì chuyện đó! Thế con vì chuyện gì!"

Trâu Dương quay mặt nhìn hành lang vắng vẻ bên ngoài cánh cửa kính, im lặng.

"Nói đi chứ! Đụng đến chuyện nghiêm túc là y như cái búa gõ cũng không bật ra được một tiếng." Mẹ hắn nói.

Trâu Dương mỉm cười, vẫn nhìn ra ngoài, một lúc sau mới nói một câu: "Bây giờ coi như mẹ đang sống ở đây rồi phải không."

"Ý gì thế?" Mẹ hắn hỏi.

"Nghĩa đen thôi." Trâu Dương nói.

"Đừng có giống như bố con, một câu nói vặn vẹo tám khúc," Mẹ hắn nhíu mày, "tôi nghe không hiểu mấy lời cao siêu của các anh! Chẳng phải tôi chỉ muốn giúp một tay thôi sao, lão Lữ một mình xoay sở không nổi..."

"Thật ra cuối tuần con có về hay không cũng thế thôi, đúng không?" Trâu Dương quay đầu lại nhìn bà, "Bình thường mẹ còn về cái nhà đó không?"

"Mẹ ở đó một mình cả ngày cũng buồn chứ bộ!" Mẹ hắn nói, "Cuối tuần nếu con muốn, cũng có thể sang đây mà..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!