Ly rượu lạnh đến mức tay đau buốt.
Sau khi Phàn Quân rút tay đi, bàn tay Trâu Dương vẫn siết chặt lấy ly.
Lạnh đến mức lòng bàn tay đau nhói.
Theo nhịp mạch đập, cả cánh tay như bị cái lạnh lan tràn.
Nhưng hắn lại như bị đông cứng, hoàn toàn không có ý định buông ra.
Cái cảm giác không rõ là mất mát, ngượng ngùng, xót xa hay một thứ hỗn độn nào khác, cứ như một cái kìm thép, ghì chặt bàn tay hắn trên chiếc ly.
Không muốn động đậy.
"Trâu Dương..." Phàn Quân mở miệng.
Nghe ra được là rất khó khăn.
Trâu Dương lúc này mới giật mình, buông tay ra.
Sau một thoáng ngập ngừng, hắn đổi sang tay phải cầm lấy ly.
Một ly rượu rất đẹp.
Hắn uống một ngụm.
Mùi vị hoàn toàn không giống với vẻ ngoài.
Giây đầu tiên là đắng.
Một vị đắng thanh, lẫn chút hương thảo mộc, theo những bọt khí nhảy nhót trên đầu lưỡi.
"Đắng." Hắn nói.
Lại uống thêm một ngụm.
Phải mất vài giây sau khi nuốt xuống, hắn mới nếm ra vị bưởi đỏ chua ngọt lẫn chát.
Thật kỳ lạ, thứ này không ngon, đắng xen chua, chua xen chát, cuối cùng mới lẩn khuất chút ngọt nhẹ.
Nhưng lại không hề khó uống, ngược lại có một sức hút kỳ quái khiến người ta muốn tiếp tục.
Anh Lục quay lại quầy bar, Phàn Quân nhờ anh ta đưa thêm mấy ly rượu cho nhóm của Lưu Văn Thụy.
Trâu Dương im lặng uống, không nhìn anh, cũng không nói.
Đến lúc bên kia nhân viên mang bánh kem đã cắt xong lên, ly rượu của hắn gần cạn, hắn ngửa đầu uống nốt ngụm cuối cùng.
"Qua đó đi." Hắn đặt ly xuống, đứng lên.
Phàn Quân bước tới đỡ cánh tay hắn.
Trâu Dương nhảy trở về chỗ ngồi, ngả xuống sofa, cảm giác như mình khẽ thở dài, nhưng lại dường như chẳng thở.
"Miếng có hoa này cho thọ tinh." Lưu Văn Thụy đưa một phần bánh cho Phàn Quân.
"Cảm ơn." Anh nhận lấy, ngồi xuống bên cạnh Trâu Dương.
"Của mày nè." Lưu Văn Thụy lại đưa một phần cho Trâu Dương.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!