Em họ của Lưu Văn Thụy.
Phàn Quân nhất thời cũng không biết nên phản ứng thế nào mới có thể phối hợp với lời bịa của Trâu Dương, ngừng lại một chút rồi chỉ tiếp tục dựng tấm bạt.
Trâu Dương cũng không nói thêm, trực tiếp nằm xuống đất, gối đầu lên cánh tay, nhắm mắt lại.
Phàn Quân vừa lắp khung tấm bạt vừa liếc nhìn mấy người bên kia đã dựng xong bàn, đang chuẩn bị xiên thịt, luôn cảm thấy Lưu Văn Thụy cố ý hay vô tình đều sẽ liếc sang chỗ này...
Anh nhanh chóng dựng xong khung, chỉnh lại mái bạt, cố định một bên dây chằng, nhưng khi cầm đến một cái cọc thì có chút bất đắc dĩ — Trâu Dương lại nằm đúng ngay chỗ phải cố định sợi dây cuối cùng.
Không biết tối qua hắn có ngủ ngon không, bởi bình thường hắn cũng dễ dàng chìm vào giấc ngủ. Dù mới chỉ dựng tấm bạt chốc lát, nhưng lúc này trông Trâu Dương đã như ngủ say mất rồi.
Phàn Quân do dự một lát, định tháo mấy cái cọc bên kia ra, dời cả tấm bạt sang chỗ khác...
"Đúng là biết chọn chỗ ngủ thật đấy! Sinh nhật người ta thì để người ta làm, còn mày lại nằm ngủ!" Lưu Văn Thụy vung tay bước tới, thò tay dưới cánh tay Trâu Dương, lôi hắn sang một bên hơn một mét..... Quả nhiên là vẫn luôn để ý nhìn bên này.
"Đồ khốn!" Trâu Dương chửi một tiếng.
"Không lôi mày đi thì cái cọc nó đâm vào người mày rồi!" Lưu Văn Thụy thả hắn xuống đất.
"Mày hỏi anh ấy dám không!" Trâu Dương nói, "Tao là cổ đông đấy!"
"... Thế thì không dám," Phàn Quân nói, "Tôi còn chưa từng đầu tư đồng nào vào võ quán."
"Nếu tao không kéo mày về chỗ cũ thì tao theo họ mày luôn!" Lưu Văn Thụy lại cúi xuống, chuẩn bị kéo hắn về chỗ cũ.
"Ê!" Trâu Dương không nhịn được cười, "Buông tay, đồ thần kinh."
"Không biết ai mới là đồ thần kinh!" Lưu Văn Thụy bĩu môi, quay người bỏ đi.
Phàn Quân mỉm cười, kéo căng sợi dây cuối cùng rồi cắm cọc xuống.
"Tôi vừa mới ngủ thiếp đi đấy." Trâu Dương gối tay, nghiêng đầu nhìn anh.
"Thấy rồi," Phàn Quân nói, "Hôm qua..."
Nói được hai chữ lại cảm thấy không nên nhắc đến chuyện tối qua, vốn đã đủ ngượng ngùng rồi.
Nhưng đã mở miệng thì đành tiếp tục: "... ngủ không ngon à?"
"Ngủ cũng ngon, chẳng mơ thấy gì cả," Trâu Dương vừa nói vừa xoa cánh tay mình, "Có điều nửa đêm chắc Đại Hắc nó leo trèo, cánh tay tôi bị cào một đường."
"Quên cắt móng cho nó rồi." Phàn Quân nói, hơi nghiêng người về phía hắn, "Vết có sâu không?"
Trâu Dương kéo tay áo lên cho anh xem.
Bên trong cánh tay là một vết dài rớm máu, Phàn Quân ngẩn ra: "Có đau không?"
"Không đau," Trâu Dương lắc đầu, "Chẳng có cảm giác gì, sáng nay tắm... mới phát hiện ra."
"Không ngờ nó lại cào mạnh vậy." Phàn Quân nói.
"Anh chưa từng bị nó cào sao?" Trâu Dương nhìn anh.
"Chưa." Phàn Quân cúi nhìn bàn tay mình.
Ánh mắt anh bất giác dừng lại nơi cổ tay, trên đó là chuỗi hạt đá peridot, dưới ánh mặt trời thật sự rất đẹp.
"Năm sau tôi sẽ tặng anh món quà sinh nhật tốt hơn," Trâu Dương giơ tay lên, cũng nhìn chuỗi hạt trên cổ tay mình, "Lần này gấp quá, cũng chưa nghĩ kỹ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!