Phàn Quân vào phòng rồi đóng cửa lại, nhưng vài giây sau, cửa lại vang lên một tiếng động.
Trâu Dương nằm đó không nhúc nhích, cũng chẳng quay sang nhìn.
Đợi một lúc, nhưng Phàn Quân không hề đi ra, hắn nghiêng đầu, nhờ ánh đèn ngủ mới phát hiện cửa không hoàn toàn khép chặt, mà để lại một khe hở.
Lần trước ngủ sofa ở đây, Phàn Quân vào phòng là đóng cửa luôn, hoàn toàn không để lại khe hở như vậy.
Trâu Dương cảm thấy chuyện này giống hệt trạng thái lúc ăn cơm của Phàn Quân, chắc là để phòng ngừa có chuyện gì, anh có thể lập tức phản ứng ngay.
Hắn nhắm mắt, trong lòng thở dài một hơi.
Ban đầu hắn còn định thôi thì không tắm cũng được, lát nữa đi đánh răng rửa mặt, nhưng giờ thì bỏ luôn, sợ rằng ở đây có động tĩnh gì, Phàn Quân lại căng thẳng.
Hơn nữa, Phàn Quân lúc vội vào phòng cũng như hắn, chẳng thu dọn gì cả, đến giờ vẫn chưa ra ngoài, vừa nãy hai người mới uống mỗi người một cốc nước... coi như súc miệng rồi đi.
Trâu Dương nằm thẳng cứng đờ trên sofa, từ khi cái chân bó bột đến giờ, hắn vẫn luôn ngủ rất ngay ngắn, gần như không xoay trở, chỉ cần không lăn lộn thì bình thường sẽ nhanh chóng ngủ được.
Có lẽ vì hôm nay đầu óc dùng hơi quá sức, hắn thậm chí còn chưa kịp nghĩ cho rõ mấy câu trong đầu thì đã chìm vào vô thức.
Vốn cho rằng chắc chắn sẽ mơ.
Ban ngày nghĩ nhiều thế, ban đêm hẳn cũng sẽ không thiếu mộng.
Nhưng lại chẳng có gì.
Khi điện thoại reo, xung quanh đã sáng bừng.
Hắn vẫn nhắm mắt, cả người đầy bực bội vì ngủ uổng một đêm, bốc máy: "Alo!"
"Bọn tao xuất phát rồi đây," Giọng Lưu Văn Thụy truyền đến, "khoảng nửa tiếng là đến, mày dậy chưa?"
"... Dậy rồi." Trâu Dương nhớ ra hôm nay còn có việc, lập tức mở to mắt.
"Giờ này mới dậy đúng không?" Lưu Văn Thụy nói, "ngủ ngon phết nhỉ?"
Trâu Dương không đáp, quay đầu nhìn vào trong phòng, phát hiện rèm cửa đã được kéo ra, không thấy Phàn Quân đâu.
"Phàn Quân!" Hắn gọi một tiếng.
"Ê!" Lưu Văn Thụy cũng hét lên, "mày có biết là còn đang gọi điện thoại không vậy?"
"Lát nữa đi đường chú ý an toàn." Trâu Dương nói xong liền cúp máy.
Trên điện thoại có một tin nhắn, là Phàn Quân gửi mười phút trước.
[Phàn]Tôi đi mua bữa sáng.
Trâu Dương lập tức bật dậy, nhanh chóng tính toán thời gian cần thiết, rồi đưa ra quyết định, sau đó vội vã nhảy lò cò vào phòng tắm.
Phải tranh thủ lúc Phàn Quân chưa về, hắn phải tắm cái đã.
Tại sao nhất định phải chờ lúc Phàn Quân không ở đó, đơn giản là để tránh xấu hổ, hắn mà đang ở trong phòng tắm với đủ kiểu tư thế kỳ quặc để tắm rửa, mà bên ngoài lại còn có người đứng đó, thật sự không dám tưởng tượng sẽ khó xử đến mức nào.
Trên tường phòng tắm còn đọng lại những giọt nước, trông vẫn mới, chắc là Phàn Quân dậy sớm đã tắm rồi.
Trâu Dương đảo mắt nhìn quanh, có thể gác cái chân bó bột lên vòi nước ở giá treo sen, sau đó cầm vòi hoa sen xuống để xối nước là được.
Hoàn hảo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!