Vòi nước ở bồn rửa mặt và cả vòi sen trong phòng tắm đều bị Phàn Quân mở ra, mở đến mức lớn nhất.
Đứng trước bồn rửa, anh nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương một lúc, sau đó xoay người lấy một cái xô đặt dưới vòi sen, điều chỉnh chế độ thành dòng nước mạnh.
Nước từ trên cao dội xuống, đập vào trong xô, vang lên âm thanh càng dữ dội hơn.
Anh quay lại bên bồn rửa, cúi xuống rửa mặt, rồi ngẩng đầu nhìn vào gương lần nữa.
Hốc mắt hơi đỏ, trong mắt còn có thể thấy rõ những tia máu.
Không có nước mắt.
Dù trong lòng đang dồn nén một mớ cảm xúc phức tạp thế này, anh vẫn không thể khóc nổi.
Bao nhiêu năm nay đều như vậy.
Bất kể trải qua cảm xúc gì, là phẫn nộ, sợ hãi, đau buồn, hay vui mừng, kích động, cảm động...
Tất cả cảm xúc ấy vĩnh viễn chỉ nghẹn lại trong lồng ngực, không thể nào trút ra.
Cuối cùng cũng chỉ hóa thành một tiếng gào đầy ấm ức.
Anh từ từ ngồi xổm xuống, cầm lấy khăn tắm úp chặt lên mặt, vùi đầu thật sâu vào cánh tay.
"Ah——"
Anh nghe không rõ.
Không biết mình rốt cuộc có thể gào lớn đến mức nào, cũng không biết phải cần tiếng nước lớn thế nào mới có thể che lấp được nỗi bất lực và uất nghẹn này.
Anh không ngại để Trâu Dương thấy mình khóc, anh hy vọng Trâu Dương hiểu được sự cảm ơn và xúc động của mình.
Nhưng anh không muốn để Trâu Dương phát hiện, mọi cảm xúc của anh cuối cùng đều sẽ bị nỗi bất lực và nghẹn ngào này biến thành một tiếng kêu đơn điệu.
Trâu Dương vẫn đứng trong phòng khách, nhìn về hướng phòng tắm.
Ngoài tiếng nước ào ào, chẳng còn nghe thấy động tĩnh gì khác.
Chờ một lúc, hắn bước về phía phòng tắm hai bước, do dự vài giây, rồi lại quay người trở lại ngồi xuống ghế sofa.
Đại Hắc hăng hái nhảy tới, khi hắn vừa đưa tay định xoa nó, thì con mèo nhảy vút lên lưng ghế sofa, lao qua lao lại hai vòng, cuối cùng đạp lên đầu hắn phóng đi mất.
"Thần kinh à?" Hắn bất lực.
Người ta vẫn nói nuôi thú thì giống chủ, Phàn Quân có tính cách như thế mà sao nuôi con mèo thành ra thế này?
Hắn lại liếc về phía phòng tắm, tiếng nước vẫn còn.
Không ngờ chỉ một lời chúc mừng sinh nhật đúng khoảnh khắc lại khiến Phàn Quân phản ứng lớn đến vậy.
Hắn khẽ thở dài.
Một người gần như chưa bao giờ được chính thức tổ chức sinh nhật.
Trâu Dương xoay xoay chiếc điện thoại trong tay.
Màn hình sáng lên, trong mục thông báo hiện ra tin nhắn WeChat chưa đọc, chắc là của Lưu Văn Thuỵ, vừa rồi bọn họ còn đang trò chuyện dở...
Trâu Dương lại ném điện thoại xuống bàn nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!