Chương 43: (Vô Đề)

Trong bếp vẫn rất náo nhiệt, máy hút khói kêu vo vo, trên bếp nồi hầm sôi ùng ục, hơi trắng liên tục bốc lên rồi bị hút đi.

Phàn Quân đứng trước bếp một lát, mở nắp nồi định nhìn xem món hầm đã thế nào rồi.

Nắp nồi vừa nhấc lên, còn chưa kịp nhìn rõ bên trong thì ngón tay đã bị cái nắp bằng gang nóng bỏng làm cho suýt nữa bật ra tiếng chửi.

Để khỏi làm Trâu Dương đang ngẩn người trong phòng khách giật mình, anh nhanh chóng quăng nắp nồi lên khăn lau tay bên cạnh, rồi lập tức nhét tay vào chỗ đá lạnh còn sót lại khi nãy.

Đoán chừng còn phải hầm thêm mười phút nữa, đậu phụ vẫn còn hơi sống.

Anh lấy găng chống nóng, đậy nắp nồi lại.

Chống tay lên bàn, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc xế trưa, ánh mặt trời đã trở nên gay gắt.

Xung quanh yên ắng, ngoài cửa sổ cũng tĩnh lặng.

Cái tĩnh ấy không phải tai nghe thấy, mà là anh cảm nhận được.

Tĩnh đến mức như thể anh còn có thể nghe được hơi thở vừa rồi Trâu Dương phả lên mặt mình.

Không biết ngẩn ngơ nhìn ngoài cửa sổ bao lâu, Phàn Quân lại mở nắp nồi kiểm tra.

Chắc là được rồi, anh tắt bếp.

Đang chuẩn bị bưng nồi hầm ra thì cửa bếp bị Trâu Dương đẩy ra: "Ê."

"Hử?" Phàn Quân quay đầu, phát hiện hắn lại đang đứng tựa cửa bằng cả hai chân, liền cau mày: "Chân cậu còn cần không đấy?"

"Cần hay không cũng được thôi," Trâu Dương lại nhấc chân trái lên, cúi đầu suy nghĩ hai giây, "tôi muốn nói, vừa rồi, có phải..."

"Không cần," Phàn Quân lập tức cắt ngang lời hắn, "không sao, không cần."

Trâu Dương sững lại, do dự một chút rồi lại mở miệng: "Tôi chỉ sợ làm anh hoảng..."

"Không đâu." Phàn Quân lại một lần nữa cắt ngang.

Trâu Dương im lặng.

"Mai là tôi hai mươi tư rồi, không còn là trẻ con," Phàn Quân nói, "không dễ bị dọa sợ đâu."

"...Ừ." Trâu Dương khẽ đáp.

"Ra ngoài chờ đi," Phàn Quân nói, "xong ngay rồi."

Trâu Dương xoay người trở lại phòng khách.

Phàn Quân chống bàn, khẽ thở ra một hơi.

"Đại Hắc à," Trâu Dương ngồi dựa trước ghế sofa, vẫy tay gọi con mèo, "lại đây, anh xoa cái."

Đại Hắc ngáp một cái, cào cào lên sofa mấy cái, chẳng buồn để ý.

Trâu Dương tặc lưỡi, lấy điện thoại ra.

Điện thoại vừa reo một tiếng, trong đầu hắn đã rối loạn, cũng chẳng nhìn là ai.

À, là Lưu Văn Thụy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!