Đã rất nhiều năm rồi, cách xưng hô ấy chưa từng xuất hiện trong cuộc đời của Phàn Quân.
Con trai của Phàn Cương.
Khi tiếng gọi tựa như một câu thần chú ấy một lần nữa hiện ra trước mắt, Phàn Quân chợt cảm thấy hơi thở trở nên khó khăn.
Rìa tầm nhìn như những mảng tro tàn đã cháy hết, từng chút từng chút một lan ra, nuốt trọn ánh sáng.
Cả những âm thanh xung quanh cũng đồng loạt bị cuốn đi.
"Quân à! Phàn Quân!" Giọng đầy lo lắng của chú Lữ và chị San vang lên từ phía xa.
"Không sao." Phàn Quân mở miệng.
Anh không nghe thấy chính giọng nói của mình.
"Không sao." Anh lại mở miệng, cuối cùng cũng nghe thấy được.
"Các đồng chí cảnh sát," Chú Lữ nói, "tình hình các anh cũng biết đôi chút rồi, người này đối với nó thực sự là một k*ch th*ch rất lớn..."
"Hiểu," Một giọng đàn ông đáp, "để cậu ấy bình tĩnh lại trước, không cần gấp."
"Thực ra nó biết cũng gần như tôi thôi." Chú Lữ nói.
Một chai nước mát lạnh được đưa vào tay Phàn Quân, anh siết chặt lấy.
Cảm giác lạnh buốt từ lòng bàn tay lan dần vào cơ thể, anh hít sâu một hơi, từ từ trấn tĩnh lại.
Một lúc sau, anh ngẩng mắt nhìn hai người đàn ông ngồi đối diện bên bàn: "Tôi không sao rồi."
"Phàn Quân, đây là cảnh sát Lý và cảnh sát Hồ." Cảnh sát Lương giới thiệu, hai cảnh sát cũng đưa ra giấy tờ chứng nhận và tài liệu liên quan.
"Ừ." Phàn Quân gật đầu, chỉ liếc qua một cái.
Hai vị cảnh sát này không phải người địa phương, là điều tra liên tỉnh.
"Phàn Quân, cậu là con trai của Phàn Cương, đúng không?" Cảnh sát Lý hỏi.
"Đúng," Giọng Phàn Quân hơi khàn, "ông ta phạm tội gì rồi à?"
"Phàn Cương có thể liên quan đến một vụ án hình sự nghiêm trọng," Cảnh sát Lý nói, "cần cậu phối hợp điều tra, chúng tôi có vài câu hỏi đơn giản muốn hỏi cậu."
Phàn Quân cảm giác bàn tay mình hơi run lên.
"Hỏi đi." Anh nói.
Bản thân những câu hỏi ấy thực ra rất đơn giản, chẳng là gì so với cú sốc thật sự khi cái tên Phàn Cương xuất hiện trở lại trong đời sống của anh.
Năm đó Phàn Cương rời khỏi nhà rồi không còn xuất hiện nữa, gần đây Phàn Cương không liên lạc với anh, anh cũng chưa từng gặp lại, chưa từng nghe thấy bất kỳ tin tức gì. Ngoài ông nội và dì ruột, anh cũng không biết Phàn Cương còn ai là người thân cận nữa hay không...
Đối với Phàn Quân – người đã ẩn mình ở Nam Châu Bình suốt mười bốn năm chỉ để tránh xa tất cả những gì liên quan đến Phàn Cương – tất cả những câu hỏi đều chỉ có một đáp án.
Không biết.
"Cảm ơn cậu đã phối hợp," Cảnh sát Lý nói, "nếu sau này có bất kỳ tin tức nào về Phàn Cương, xin hãy liên hệ ngay với cảnh sát Lương."
"Các anh tìm được tôi bằng cách nào?" Phàn Quân hỏi.
"Chúng tôi tra theo thông tin hộ khẩu của Phàn Cương, biết được tình huống cậu được nhận nuôi," Cảnh sát Lý nói, "xin cậu yên tâm..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!