Lúc này mà lập tức quay đầu đi thì cũng không hợp lắm.
Nhưng thật sự hơi ngượng ngập.
Trâu Dương cảm thấy khi dẫn Phàn Quân đến đồi tình nhân, hắn vốn không nghĩ nhiều, lúc mở miệng giới thiệu cũng chẳng nghĩ nhiều.
Trước đó toàn tham quan, nào là giảng đường bên trái, tòa thí nghiệm bên phải, rồi thư viện nữa, cảm giác chuyến tham quan đại học này cứ như một hành trình tham quan kiến trúc.
Khó khăn lắm mới có một "thắng cảnh", hắn liền thao thao bất tuyệt, như thể sợ Phàn Quân thấy chán.
Nhưng giờ Phàn Quân lại im lặng như thế, khiến cho hắn cũng lúng túng theo.
Đột nhiên hắn bắt đầu nghi ngờ, không biết lúc giới thiệu đồi tình nhân cho Phàn Quân, có phải trong tiềm thức mình có chút suy nghĩ kỳ lạ nào đó.
"Anh..." Trâu Dương nhìn chóp mũi của Phàn Quân, giờ cũng chỉ có thể nói tiếp, "đã từng yêu đương chưa?"
Phàn Quân dường như không ngờ hắn lại hỏi vậy, ngừng một chút rồi mới đáp: "Chưa."
"Anh sắp hai mươi tư rồi mà vẫn chưa yêu lần nào à?" Trâu Dương cảm thấy hết cả ngượng, chỉ còn lại sự kinh ngạc, "Người khác tầm này chắc chia tay mấy lần rồi ấy chứ?"
"Người khác là ai?" Phàn Quân hỏi, "Cậu à?"
"Hả?" Trâu Dương sững lại.
Phàn Quân cười khẽ.
"Tôi mới mười chín." Trâu Dương tặc lưỡi, "Thế còn... trước đây anh có từng thích ai không?"
"Không." Phàn Quân đáp rất nhanh.
"Dứt khoát thế cơ à?" Trâu Dương hỏi.
"Ừ, dạo trước chị San cũng vừa hỏi tôi," Phàn Quân gối tay dưới đầu, "chị ấy muốn giới thiệu cho tôi một cô gái..."
"Cái gì cơ?" Lần này Trâu Dương thật sự sững sờ, chống tay nhìn chằm chằm vào anh, "Mẹ tôi còn chưa lo lắng tôi về chuyện này đấy! Bà ấy chưa bao giờ hỏi tôi có bạn gái chưa!"
"Cậu mới mười chín mà." Phàn Quân nói.
"Có thể nói thế sao?" Trâu Dương hỏi.
"Câu đấy là chính cậu vừa nói mà..." Phàn Quân khẽ nâng vành mũ.
Trâu Dương lại tặc lưỡi, không nói gì, trong lòng mơ hồ dấy lên một cảm giác khó tả.
Mẹ hắn hình như chưa bao giờ quan tâm đến chuyện này, khi Lưu Văn Thuỵ bị mẹ cậu ta cầm cây cán bột đuổi đánh vì nghi ngờ yêu sớm, mẹ hắn chỉ coi như chuyện cười, thậm chí chẳng buồn hỏi hắn có yêu sớm hay không.
Từ lúc vị thành niên đến khi trưởng thành, từ yêu sớm đến yêu hợp pháp, mẹ hắn chưa từng hỏi một lần.
Như thể con trai mình là một hòa thượng vậy.
Giờ thì lại lo đi giới thiệu bạn gái cho Phàn Quân.
Lúc này tâm trạng của "hòa thượng" quả thực rất phức tạp.
"Giới thiệu cho anh ai thế?" Trâu Dương lại nằm xuống, thật sự hiếu kỳ.
"Không biết, tôi không đồng ý," Phàn Quân nói, "nên chị ấy cũng thôi."
"Ồ..." Trâu Dương nhíu mày, nghĩ mãi cũng không ra mẹ hắn có người bạn nào có con gái thích hợp để giới thiệu cho Phàn Quân, hắn liếc sang anh một cái, "Sao anh không thử gặp xem?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!