Gọi điện xong, chị San xách giỏ đi mua đồ ăn, buổi trưa muốn đến thăm Trâu Dương, chị định nấu chút cơm bổ dưỡng.
Từ lúc Trâu Dương bị tai nạn đến nay đã mấy ngày, chị San đại khái mặc định rằng mấy hôm nay hắn chẳng ăn uống gì ra hồn, nên cũng quên luôn cả chuyện giận chồng cũ.
"Nói là hầm ít xương gì đó," Chú Lữ đang chuẩn bị nguyên liệu nấu canh trong bếp, "chắc chắn một nồi to, ước chừng đủ cho cả mấy đứa trong ký túc xá cùng ăn."
"Dạ." Phàn Quân khẽ cười.
Chuyện nấu ăn, chỉ cần chị San có mặt thì anh hầu như chẳng giúp được gì, bình thường lẽ ra anh phải đến võ quán mới, dù hôm nay có nghỉ ngơi thì cũng sẽ qua đó.
Thế nhưng lúc này anh lại không động đậy, chỉ ngồi xuống bên bàn ăn.
Lặng lẽ nhìn chú Lữ chuẩn bị nguyên liệu, chuẩn bị nồi niêu, chuẩn bị bình giữ nhiệt...
Anh biết vì sao mình cứ ngồi mãi ở đây không chịu đi.
Nhưng lại không biết nên mở miệng thế nào.
Anh muốn đi cùng.
Muốn nhìn thử trường đại học.
Muốn nhìn ngôi trường mà Trâu Dương đang theo học.
Muốn gặp Trâu Dương.
Hôm kia Lữ Trạch đi khảo sát sân tập mới, anh cũng theo đi, mọi chuyện đều khá thuận lợi, chỉ là sân bãi không quá thích hợp, họ định sẽ thử thêm chỗ khác.
Cho nên việc rời khỏi Nam Châu Bình, đối với anh mà nói, lúc này tuy không hẳn là thoải mái, nhưng cũng chẳng phải chuyện cần phải quyết tâm ghê gớm.
Thế nhưng mở miệng xin đi cùng để thăm Trâu Dương.
Thì lại có chút... không biết nên nói thế nào.
Chỉ cảm thấy khó mở lời.
Chú Lữ và chị San biết anh và Trâu Dương có quan hệ cũng được, nhưng cụ thể đến mức nào, chắc là họ không rõ..... Thực ra chính anh cũng không rõ.
Thậm chí còn chẳng hiểu vì sao mình lại đột nhiên nghĩ đến chuyện này.
"Sao thế?" Chú Lữ chuẩn bị xong mọi thứ, quay lại hỏi một câu.
"Không ạ, cháu đi võ quán mới." Phàn Quân đứng lên, quay người đi ra ngoài, huýt sáo gọi Tiểu Bạch.
Tiểu Bạch từ ổ chó chạy ra, ngậm sợi dây dắt ở cửa.
"Quân à." Chú Lữ nâng giọng gọi anh từ phía sau.
"Dạ?" Phàn Quân đáp, cúi xuống buộc dây dắt cho Tiểu Bạch.
"Hôm nay cháu được nghỉ phải không?" Chú Lữ hỏi.
"Vâng." Phàn Quân quay đầu lại.
"Hay là... đi cùng luôn nhé?" Chú Lữ nói, "chỉ có chú và Bành San đến đó, chú sợ Trâu Dương sẽ thấy không thoải mái."
Phàn Quân im lặng hai giây, rồi gật đầu: "Được ạ."
Dắt Tiểu Bạch bước ra khỏi sân, anh tại chỗ nhún người vài cái, vỗ vỗ đầu nó: "Bạch, chạy một vòng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!