Chương 38: (Vô Đề)

Ra khỏi đồn công an, chú Lữ một mình quay về võ quán, nói là phải đi nhờ hàng xóm giúp tìm Tôn Húc Lỗi.

Tôn Lão Ngũ thì lại như chẳng có chuyện gì, lắc lư bỏ đi, tựa như chuyện con trai mất tích chỉ khiến gã bực mình chứ không hề lo lắng, giống hệt như năm đó vợ gã bỗng dưng bỏ đi, chỉ là bực chứ chẳng hề gấp gáp.

Phàn Quân không biết Tôn Húc Lỗi sẽ đi đâu.

Tôn Húc Lỗi vốn không phải đứa trẻ thông minh, cũng chẳng ngoan, thường xuyên trốn học, đánh nhau, la cà ở phòng game, thỉnh thoảng còn trộm đồ trong siêu thị.

Một đứa trẻ như vậy, một khi rơi vào cảnh đời không còn chỗ dựa, không còn đường lui... anh căn bản không dám nghĩ tiếp.

Nhưng ngoài chờ đợi, anh dường như cũng chẳng làm gì khác được.

"Anh lái xe đi." Trâu Dương lấy chìa khóa đưa cho anh, "Chúng ta đi tìm thử quanh những nơi trước đây nó thường trốn cha nó hoặc hay tới, những chỗ mà nó cảm thấy an toàn."

Phàn Quân nhìn hắn, một lúc lâu mới phản ứng lại được ý hắn muốn nói.

"Dù anh nghĩ nó chắc không còn ở Nam Châu Bình," Trâu Dương nói, "nhưng nếu không tìm một vòng, đêm nay anh cũng chẳng thể ngủ yên được đâu."

Phàn Quân vẫn nhìn hắn, thậm chí còn có chút hối hận vì trước đây không chăm chỉ học hành... Khoảnh khắc nghe hắn nói ra mấy lời này, cảm xúc trong lòng anh khó mà diễn tả nổi.

Rõ ràng chỉ là một câu nói bình thường đến thế.

"Nhưng tôi phải ăn chút gì đã." Trâu Dương nói, "Tôi đói rồi."

"Muốn..." Giọng Phàn Quân có chút nghẹn lại khi mở miệng, anh hắng giọng, "muốn ăn gì?"

"Cái bánh bao hấp nhân thịt to ấy." Trâu Dương nói.

"... Cậu đúng là ăn mãi không chán à?" Phàn Quân đỡ hắn ngồi ở hàng ghế sau xe, rồi mới leo lên, "Còn muốn ăn gì khác không?"

"Không, chỉ muốn ăn cái bánh bao hấp ấy thôi." Trâu Dương cười cười.

"Được." Phàn Quân gật đầu.

Quán bánh bao này không có chỗ ngồi ăn, hai người chỉ có thể mỗi người cầm một hộp bánh bao, đứng bên đường ăn chậm rãi.

Phàn Quân đứng, Trâu Dương ngồi trong xe.

"Ngày mai cậu có cần mua xe lăn hay nạng gì không?" Phàn Quân nhìn chân hắn, "Giờ có thấy khó chịu gì không? Từ trưa tới giờ cậu vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế."

"Không mua, không thấy khó chịu," Trâu Dương vừa ăn vừa nói, "chỉ là hơi ngứa thôi."

"Bao lâu thì tháo bột được?" Phàn Quân hỏi.

"Nhanh thì bốn tuần, đến lúc đó chụp phim không có vấn đề thì tháo." Trâu Dương nhìn lớp bột trên chân.

"Một tháng này..." Phàn Quân hơi ngập ngừng, "tắm... cậu định tắm thế nào?"

"Chổng ngược người lên chứ sao." Trâu Dương trả lời không cần suy nghĩ.

Phàn Quân khựng lại, quay đầu bật cười.

"Không sao," Trâu Dương cũng cười, "ký túc xá còn ba người nữa, ăn của tôi, uống của tôi hai năm nay rồi, cũng nên để họ hiếu thuận một phen."

Ăn xong bánh bao, hai người lại đi xe dọc khắp các con đường lớn nhỏ ở Nam Châu Bình.

Trời đã tối, gió đêm nổi lên, dần dần xua đi cái nóng oi bức ban ngày.

Hai người không nói thêm gì, Phàn Quân men theo đường, tìm hết tất cả những nơi anh biết Tôn Húc Lỗi từng đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!