Trâu Dương khởi động xe, đôi chân Phàn Quân vẫn chống dưới đất, không dám thu lên. Dù sao Trâu Dương cũng vừa mới bị tai nạn xe lúc trưa, còn vào viện, đến giờ còn chưa đủ tám tiếng.
Chiếc xe này lại khá to.
Trên xe còn ngồi thêm hai người.
"Cậu..." Phàn Quân nhìn băng gạc trên đầu Trâu Dương, "không sao chứ?"
"Đáng ra tôi phải có chuyện gì à?" Trâu Dương nghiêng đầu xe, dùng chân phải chống đất hai cái, lùi xe ra khỏi chỗ đỗ.
"Đầu và chân cậu..." Phàn Quân nói.
"Xe này phải dùng chân trái với cái đầu để lái hả?" Trâu Dương hỏi.
"Thì đúng là không cần." Phàn Quân đáp.
"Vậy thì được rồi." Trâu Dương nói, lại xoay đầu xe, men theo vỉa hè đi một đoạn rồi nhập vào làn chậm.
Phải công nhận, Trâu Dương lái xe khá thành thạo, ít nhất còn hơn anh – NPC Nam Châu Bình thường ngày toàn dựa vào chân đi bộ như Phàn Quân – rất nhiều.
Thậm chí hắn còn rảnh mà dùng chân phải đá ra sau một cái: "Thứ này không có chỗ để hả?"
Phàn Quân trước nay chưa từng để ý chân sau ngồi phải đặt ở đâu, bèn nghiêng đầu nhìn thử, mới phát hiện ra có bậc để chân, nhưng cảm giác xa quá, đặt chân lên thì lại gần sát chân Trâu Dương.
"Thật ra hôm nay anh cũng đi khá xa rồi," Trâu Dương nghiêng mặt, cao giọng nói, "từ đây đến bệnh viện trực thuộc cũng chỉ còn mười phút thôi."
"Ừ." Phàn Quân cười cười.
"Sao tự dưng lại nghĩ đến chuyện nay đi xe ra ngoài?" Trâu Dương hỏi.
"Chỉ là... muốn thử xem," Phàn Quân nói, "bên Lữ Trạch cũng gần xong rồi, tôi phụ chạy thêm chút."
"Chạy chỗ mới á hả?" Trâu Dương nhíu mày, "anh ta bảo anh giúp?"
"Chú Lữ," Phàn Quân nói, "ông ấy chắc là muốn tôi có thể... đi ra ngoài nhiều hơn."
"Thật ra bên Lữ Trạch mà có thể dựng lại được, anh cũng không cần vội tìm chỗ làm khác," Trâu Dương nói được nửa câu, tốc độ lời nói bỗng nhanh hơn, "có một..."
Chưa kịp nói xong, xe bỗng xóc mạnh một cái.
Ngồi sau, Phàn Quân cảm giác mình bật cả người lên, vì không bám vào đâu, nên khi rơi xuống lại đập cả người vào Trâu Dương.
"Ổ gà." Trâu Dương nói.
"... Biết rồi." Phàn Quân đáp.
"Anh... bám vào chút đi." Trâu Dương nói.
"Ờ." Phàn Quân do dự giữa eo và vai Trâu Dương, cuối cùng chọn vịn vào vai hắn.
Thực ra hôm nay được gặp Trâu Dương, nhất là thấy tình trạng hắn không quá nghiêm trọng, tâm trạng anh rất tốt..... Bây giờ cũng vẫn tốt, chỉ là duy nhất có thứ cảm giác khó tả, cái gượng gạo đột ngột vô duyên vô cớ xuất hiện giữa hai người.
Trâu Dương cũng hơi khác với thường ngày.
Bản thân anh cũng vậy.
Trâu Dương chở anh từ chỗ đỗ quay về Nam Châu Bình, dọc đường không gặp thêm cảm giác khó chịu nào.
Gió thổi qua, không còn để tâm đến âm thanh hay cảnh vật xung quanh, cũng chẳng có hoang mang hay căng thẳng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!