Lần cuối cùng Trâu Dương được người ta cõng trên lưng là ở hội thao vui nhộn hồi cấp hai, khi đó Lưu Văn Thuỵ hoàn toàn không đủ sức cõng hắn mà vẫn khăng khăng đòi cõng đi chọc bóng bay.
Toàn bộ quá trình thảm hại vô cùng, lúc đầu tay cậu ta còn có thể bám được vào hõm sau đầu gối Trâu Dương, đến về sau thì chỉ có thể nắm lấy quần hắn, hoàn toàn nhờ Trâu Dương tự vòng tay siết chặt lấy cổ đối phương, còn phải tự co chân lên.
Thuần túy là luyện cơ trung tâm.
Dĩ nhiên, lấy một Lưu Văn Thuỵ gà mờ cấp hai ra so với một Phàn Quân – huấn luyện viên võ quán 24 tuổi – thì rõ ràng không công bằng, nhưng cảm giác nằm trên lưng Phàn Quân lại hoàn toàn khác.
Ngoài việc không cần dùng tay siết cổ, không cần dùng sức lõi để giữ, có thể hoàn toàn thả lỏng ra ngoài...
Nói thẳng thì, so với cảm giác hôm nọ ôm lấy Phàn Quân, cảm giác này lại càng khác biệt.
So với ôm, kiểu nằm phục trên lưng người khác thế này, đôi chân có hơi ấm bàn tay Phàn Quân áp vào, thân thể ở một mức độ nào đó bị động mà dán chặt vào, lại đột nhiên sinh ra một thứ cảm giác an toàn mơ hồ, khó mà gọi tên.
Thậm chí còn có ảo giác rằng lưng Phàn Quân có thể cảm nhận được nhịp tim hắn.
Vì sao lại đột nhiên có cái cảm giác vô lý đến mức này, Trâu Dương thật sự nghĩ mãi không hiểu nổi.
May mà điện thoại vang lên, chắc là tin nhắn từ quán ăn riêng gửi đến.
Hắn vội lấy điện thoại ra, mà lúc này, trong tư thế thế này, hắn chỉ có thể vòng cánh tay qua vai Phàn Quân để nhắn tin.
"... Che mất tầm nhìn rồi." Phàn Quân nói.
Trâu Dương lập tức rụt chiếc điện thoại đang giơ trước mắt anh sang một bên, nhanh chóng trả lời tin nhắn.
Hắn dặn quán giữ lại cho một phòng riêng kín đáo nhất ở góc, có tầm nhìn đẹp nhất, lại yên tĩnh.
Thực đơn hôm nay cũng khá ổn, toàn là những món hắn thích ăn.
"Anh xem thực đơn đi." Trâu Dương mở menu, giơ điện thoại ngay trước mặt Phàn Quân.
"... Không nhìn rõ." Phàn Quân nói, "Điện thoại của cậu sắp dí thẳng vào mắt tôi rồi."
"Xin lỗi." Trâu Dương bật cười.
"Thực đơn không phải cố định sao, xem hay không cũng như nhau mà?" Phàn Quân hỏi.
"Có một hai món có thể đổi được, ví dụ như dị ứng hải sản, hoặc không ăn được rau mùi gì đó, thì có thể đổi sang món khác." Trâu Dương nói.
"Cái gì tôi cũng ăn, không dị ứng gì." Phàn Quân nói.
"Ừ." Trâu Dương đặt tay lên vai anh, vừa nhìn menu vừa nói: "Để tôi xem uống gì thì hơn..."
Phàn Quân bỗng nghiêng đầu, cọ mặt vào vai mình.
"Đổ mồ hôi à?" Trâu Dương lập tức hỏi.
"... Ngứa." Phàn Quân nói.
Trâu Dương nhìn mặt anh, một lúc sau mới phản ứng lại, thì ra nãy giờ hắn vẫn dí sát miệng ngay bên tai Phàn Quân để nói chuyện.
Cũng chính giây phút này, hắn mới nhận ra bản thân vẫn luôn ngửi thấy trên người Phàn Quân có mùi cỏ xanh mát lành.
Trong khoảnh khắc bỗng trở nên ngượng ngùng, chẳng biết nên tiếp lời thế nào...
Phàn Quân cũng không lên tiếng nữa, cúi đầu nhìn con đường dưới chân, bất ngờ bước đi hết sức tập trung.
Nhưng lúc ra khỏi cổng bệnh viện lại lỡ làm chân bó bột của Trâu Dương đụng vào cột cửa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!