Chương 35: (Vô Đề)

"Đau không?" Lưu Văn Thuỵ ngồi trên giường bệnh, khẽ vuốt vuốt lên lớp bột mới bó ở chân Trâu Dương.

"Không đau," Trâu Dương nhìn tay cậu ta, "chỉ thấy hơi mắc ói thôi."

"Vừa nãy chẳng phải nói là không bị chấn động não sao?" Trương Truyền Long lập tức căng thẳng, quay người định chạy đi gọi y tá, "Sao lại mắc ói nữa rồi!"

"Cậu ta mắc ói tao đấy!" Lưu Văn Thuỵ trừng mắt nhìn cậu ta, "Ngồi sang bên kia đi!"

"Công nhận hơi mắc ói thật." Lý Tri Việt dựa vào cửa cười không dứt.

"Điện thoại tao đâu?" Trâu Dương hỏi.

"Cứ nghỉ ngơi chút rồi hãy chơi," Lưu Văn Thuỵ cau mày, "bác sĩ cũng nói đầu mày cần phải được nghỉ, không thì đã chẳng bắt nhập viện."

"Điện thoại điện thoại điện thoại điện thoại......" Trâu Dương nhìn chằm chằm vào cậu ta.

"Ôi giời ơi ông nội của tao ơi," Lưu Văn Thuỵ lôi điện thoại từ trong túi ra, "cần bao nhiêu cái đây, bốn cái đủ chưa?"

Trâu Dương nhận lấy điện thoại, mở camera, chỉnh góc, đưa cả đầu mình, chân và ba thằng bạn cùng phòng vào khung hình: "Cho tao một biểu cảm lo lắng đi."

Mấy người cùng lúc nhíu mày nhìn về phía hắn, Trâu Dương bấm chụp một tấm.

"Gửi cho bố mày hả?" Lưu Văn Thuỵ quả nhiên là người hiểu hắn nhất.

"Không, đăng lên vòng bạn bè, chỉ mình ông ấy xem được thôi," Trâu Dương cúi đầu kiểm tra tấm ảnh, phóng to ra xem tới xem lui vài lần để chắc chắn không có sơ hở gì, "Phàn Quân vừa gọi cho tao đúng không?"

"Ừ, gọi sang máy tao rồi." Lưu Văn Thuỵ nói.

"Anh ấy bảo sắp đến." Lý Tri Việt nói.

Trâu Dương lập tức ngẩng đầu lên: "Tụi mày bảo anh ấy tới hả?"

"Anh ấy tự muốn đến mà," Lý Tri Việt bị phản ứng của hắn làm cho ngạc nhiên, "Văn Thuỵ vừa mở miệng đã nói mày bị tai nạn xe, anh ấy không thể không đến chứ."

"Anh ấy......" Trâu Dương không biết nói thế nào, cũng chẳng kịp đăng vòng bạn bè nữa, vội mở khung chat với Phàn Quân.

[Phàn]Cậu đến chưa?

[Phàn]Đến rồi thì gọi điện, tôi xuống đón.

[Phàn]Có chuyện gì rồi hả?

Trâu Dương do dự một chút, không gọi thẳng, đoán chắc Phàn Quân đã lên đường, tình hình thế nào cũng chưa rõ, bèn nhắn một tin trước.

[Trâu yang]Anh đến rồi à? Đang ở đâu?

Nắng hôm nay rất gắt, Phàn Quân đội mũ lưỡi trai, đeo kính râm mà vẫn bị ánh sáng phản chiếu từ mặt đường làm lóa mắt.

Có lẽ vì nơi này không còn hàng cây xanh um tùm của khu phố cổ Nam Châu Bình nữa, hàng cây bên đường hiển nhiên ít hơn, nhỏ hơn nhiều...

Màn hình dẫn đường dưới ánh nắng chói chang gần như không nhìn rõ, Phàn Quân đeo tai nghe.

Nhưng tai nghe không cách ly được khỏi tiếng xe cộ hỗn loạn xung quanh, anh phải dồn hết sự chú ý mới nghe được giọng điều hướng.

Chỉ hơi mất tập trung một chút, âm thanh đã trôi tuột đi.

"Ông đây đang hỏi mày đấy! Bảo mày nấu nước sôi, mày nấu cái quái gì thế hả?"

Phàn Quân cau mày, ngẩng lên nhìn phía trước, xe điện chờ đèn đỏ đã dừng thành một hàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!